Trâm Anh

Tôi là một Content-Writer, Ghost Writer.

Trâm Anh

Tôi là Trâm Anh, một người viết nửa tự do và luôn là một người viết yêu nghề.

Tôi đồng hành cùng những câu chuyện ở nhiều hình thức khác nhau: từ sách, báo, nội dung thương hiệu đến các dự án truyền thông. Với nền tảng báo chí, kinh nghiệm xuất bản sách và nhiều năm làm việc trong lĩnh vực media, tôi tin rằng một nội dung tốt không chỉ cần hay, mà còn phải đúng, rõ ràng và có sức thuyết phục.

Với tôi, viết không đơn thuần là một công việc. Đó là hành trình lắng nghe, thấu hiểu và kể lại những câu chuyện bằng sự chân thành, để mỗi con chữ đều mang theo giá trị và để lại dư âm trong lòng người đọc.

Me

CHUYÊN MÔN

Chấp bút sách (Ghost Writer)
Đồng hành cùng tác giả từ ý tưởng đến bản thảo hoàn chỉnh.

Biên tập & Phát triển bản thảo
Hoàn thiện cấu trúc, ngôn ngữ và giá trị của nội dung.

Storytelling
Xây dựng những câu chuyện giúp kết nối thương hiệu và con người.

Sáng tạo nội dung
Viết nội dung cho doanh nghiệp, thương hiệu và các dự án truyền thông.

Báo chí
Viết bài, phỏng vấn và khai thác thông tin theo tư duy báo chí.

Podcast & Media
Biên tập nội dung, phát triển format và xây dựng dự án truyền thông.

Đồng hành sáng tác

Hỗ trợ tác giả trong quá trình viết sách: định hướng nội dung, xây dựng cấu trúc, góp ý bản thảo và đồng hành để tác phẩm được hoàn thiện theo đúng phong cách của chính tác giả.

Chấp bút sách

Chuyển hóa ý tưởng, kiến thức và trải nghiệm thành một bản thảo chỉn chu, mạch lạc, đồng thời giữ được tinh thần và dấu ấn của tác giả.

Biên tập & Phát triển bản thảo

Biên tập nội dung, hoàn thiện cấu trúc, ngôn ngữ và giọng văn để bản thảo sẵn sàng cho quá trình xuất bản.

Xây dựng thương hiệu cá nhân

Xây dựng chiến lược nội dung và phát triển hình ảnh cá nhân trên các nền tảng số, giúp chuyên gia, doanh nhân và người sáng tạo kết nối hiệu quả với cộng đồng.

PR Báo chí & Truyền thông

Viết bài PR báo chí, thông cáo báo chí, bài phỏng vấn, bài chân dung nhân vật và các nội dung phục vụ hoạt động truyền thông.

Sáng tạo nội dung

Sản xuất nội dung cho website, blog, mạng xã hội, hồ sơ doanh nghiệp, landing page và các chiến dịch truyền thông.

0
ĐẦU SÁCH ĐÃ ĐỒNG HÀNH
0
BÀI VIẾT & VIDEO ĐÃ THỰC HIỆN
0
ĐỐI TÁC & THƯƠNG HIỆU
0
NĂM LÀM NGHỀ
  • CÁCH ĐỂ LÀM VIỆC HIỆU QUẢ NGAY CẢ KHI ĐANG MẤT ĐỘNG LỰC

    Hình: Printest

     CÁCH ĐỂ LÀM VIỆC HIỆU QUẢ NGAY CẢ KHI ĐANG MẤT ĐỘNG LỰC

    Nếu có một bài học quan trọng mà mình muốn gửi đến bản thân vào năm 20 chắc chắn không phải là chăm chỉ hơn, mà là hãy học cách làm việc hiệu quả kể cả trong những lúc cảm thấy chán nản nhất. 

    Có những ngày mình chẳng muốn làm gì, và thời điểm viết bài này, là một ngày như vậy.

    Thời còn đi làm công sở, dưới sự quản lý của sếp, việc mình không muốn làm gì trong một thời điểm sẽ được đánh đổi bằng một đêm thức trắng để kịp deadline. Còn khi tự làm, chẳng muốn làm gì cả đồng nghĩa với việc mình thực sự không đạt được mục tiêu nào: không có cơ hội mới, không có thu nhập, kèm theo đó là sự thất vọng, chán nản về về bản thân. 

    Dù tác hại của mất động lực làm việc khá rõ ràng, nhưng mình biết rất nhiều người trong chúng ta chọn đầu hàng trước nó.

    Ta nằm ườn ra giường, nhìn chòng chọc lên trần nhà. Ta thẫn thờ nhìn màn hình máy tính, đổi tab liên tục, lướt mạng xã hội, rồi sau đó bị phân tán bởi hàng tá nội dung từ video hay điện thoại. Ta không làm hoặc làm trong uể oải. Nếu may mắn công việc không ảnh hưởng thì không sao, nhưng nếu có, chắc chắn ta sẽ phải trả giá bằng cả tinh thần và thể chất.

    Ngoài hai mười, việc thức trắng một đêm chạy bù deadline chẳng đến nỗi nào. Nhưng tới năm 30 rồi mới thấy, ta nên học cách vượt qua cảm giác trống rỗng, chán nản để bắt tay vào làm việc - chí ít là làm những việc cần làm rồi sau đó nghỉ ngơi, giải trí. Mất động lực rồi chọn không làm gì cả, giống như chúng ta bỏ mặc ruộng cây bị ngập mà không chịu thoát nước vậy. Rễ cây đã úng, ta mới kéo nhau ra tát nước, lúc này cũng chẳng giải quyết được gì. 

    Khi không thể mãi dựa vào động lực từ bên ngoài

    Mình nghĩ một trong những sai lầm phổ biến nhất khi nói về động lực là chúng ta luôn tìm kiếm nó từ bên ngoài. Ta mong một công việc thú vị, một người sếp tâm lý hơn, một môi trường tích cực, mức lương cao hơn, hay đơn giản là một đồng nghiệp thân thiện, vui vẻ. Bởi vậy, khi chán nản chúng ta thường có xu hướng mong muốn thế giới quanh ta vận động, công ty có nhiều đãi ngộ hơn, cấp trên trìu mến hơn, hoặc đồng nghiệp thân thiện hơn. Chúng ta hiếm khi tự tìm cách làm việc hiệu quả, vui vẻ ngay cả khi đang chán nản.

    Trong khi đó, khả năng làm việc trong chán nản, mới chính là khả năng quan trọng nhất tạo nên sự khác biệt của một người có thể thành công và ngược lại. Cứ nhìn thực tế thì sẽ rõ, con người ở môi trường nào, dù được làm công việc yêu thích hay không, cũng sẽ có những thời điểm muốn buông tất cả. Đặc biệt là khi, những yếu tố bên ngoài tạo động lực làm việc cho con người là yếu tố có thể thay đổi: ví dụ như mức lương thưởng, sếp, khách hàng - chúng đều là biến số. Hôm nay ta được làm việc cùng một khách hàng dễ thương, nhưng ngày mai có thể sẽ khác.

    Mình tin làm việc khi mất động lực là yếu tố quan trọng mà con người nên "tự mình cải thiện". Nhất là trong bối cảnh kinh tế thị trường đang có nhiều sự thay đổi như hiện nay. Rất nhiều người quen của mình đang bế tắc giữa quyết định nên nghỉ việc hay không, khi làm tiếp thì chán nản, nghỉ việc thì ngại không tìm được cơ hội khác. Vậy là họ làm việc trong cảm giác khó chịu, mệt mỏi mỗi ngày.

    Còn mình, thì như đã kể, mình nản một tháng chục lần do tính chất công việc làm từ xa khá bấp bênh.

    Dưới đây là những phương pháp mà chính mình đang áp dụng để tự thôi thúc bản thân vực dậy tinh thần trong những ngày mất động lực, hoài nghi với con đường đang đi.

    Đầu tiên: Xây dựng động lực từ cảm giác an tâm tài chính

    Đồng tiền đi đầu câu chuyện. Công việc có thu nhập tốt vẫn có thể bào mòn tinh thần của một người, công việc có thu nhập không như ý lại càng là nguyên nhân khiến một ai đó cảm thấy mất phương hướng, dẫn tới mất đi động lực làm việc.

    Vậy nên, từ khóa của mình với tiền bạc không phải là kiếm thật nhiều tiền. Mình tin quan trọng hơn nằm ở sự an tâm về tài chính. Trong hành trình làm việc tự do, mình rất dễ rơi vào cảm giác chán nản do tài chính không ổn định. Mình không có mức thu nhập cố định, có dự án lại bị kéo dài hơn dự kiến, mỗi lần như vậy, mình lại nghĩ có nên tiếp tục con đường này không hay nên đi làm full-time lại.

    Bạn không thể tự biến mình thành khách hàng để ký thêm hợp đồng, cũng chẳng thể hóa thân thành sếp để tăng lương cho mình. Câu hỏi là: nếu nguyên nhân khiến bạn mất động lực đến từ tiền bạc nhưng hiện tại bạn chưa thể cải thiện thu nhập ngay, thì phải làm sao?

    Thông thường chúng ta sẽ phản ứng theo vài cách quen thuộc. Người thì lên mạng tìm việc mới. Người thì than thở, cho rằng mình xứng đáng được trả cao hơn. Người khác lại bắt đầu lập kế hoạch kiếm thêm tiền, học thêm kỹ mở rộng nguồn thu nhập. Những cách làm trên thiếu mất một ý quan trọng, đó là bạn cần tạo cho bản thân cảm giác an tâm tài chính. Mà cảm giác ấy không tự nhiên đến, nó cần phải xuất hiện kèm các con số.

    Bạn có thể thấy rất một số người có rất nhiều tiền nhưng vẫn sống trong trạng thái bất an. Họ không làm quá đâu, vì tâm lý con người vốn là vậy. Rất nhiều người luôn cảm thấy mình cần kiếm nhiều hơn nữa, nhưng lại không thật sự biết “nhiều hơn” là để làm gì, và bao nhiêu mới là đủ.

    Nên trước khi cố kiếm thật nhiều tiền, có lẽ chúng ta cần trả lời rõ hai câu hỏi.

    1. Câu hỏi thứ nhất, chi phí tối thiểu để mình sống ổn trong một tháng là bao nhiêu? 

    2. Câu hỏi thứ hai, mục tiêu về tài chính của mình là gì? 

    Câu hỏi thứ nhất được đặt ra để bạn nhận ra rằng đôi khi tình hình tài chính của mình không tệ đến mức như cảm xúc đang khiến mình nghĩ. Chi phí sinh hoạt của chúng ta gồm tiền nhà, tiền ăn uống, đi lại, giải trí, vài khoản phát sinh lặt vặt… thật ra đôi khi không cần quá cao như ta tưởng tượng. Đây cũng là con số tiền đề để chúng ta thực hiện bước đầu tiên của quá trình an tâm về tiền bạc, đó là giảm chi. 

    Thứ hai, đa số chúng ta thật ra không có một đích đến cụ thể nào trong chuyện tiền bạc cả. Mình chỉ mơ hồ rằng phải kiếm nhiều hơn, phải giỏi hơn, phải tự do tài chính hơn. Nhưng cụ thể là bao nhiêu tiền mới đủ, tự do tới mức nào mới gọi là tự do, thì lại không rõ. Càng mơ hồ lại càng mệt mỏi, càng cảm thấy công việc hiện tại không kiếm đủ, nhưng bứt phá lại chẳng biết nên như thế nào. 

    Vậy nên, bạn phải biết mình muốn gì, sao đó mới có lộ trình được: học thêm, làm thêm, học đầu tư… Khi rõ ràng như vậy thì bạn sẽ cảm thấy hiểu vì sao mình làm việc, và động lực sẽ tự nhiên sẽ đến.

    Thứ 2: Tìm động lực bằng cách làm chủ công việc của mình

    Thuyết tự thuyết nói rằng con người chỉ có thể duy trì động lực khi được làm việc trong môi trường với đủ ba yếu tố: 1. cảm giác mình có quyền lựa chọn; 2. cảm giác mình đang tiến bộ, có năng lực; 3. cảm giác công việc có sự liên quan tới bản thân hoặc người khác (cảm giác có ích).

    Và rất rõ ràng, môi trường công sở là mảnh đất màu mỡ cho sự mất động lực. Không nhiều người trong chúng ta có cảm giác mình được quyền quyết định lựa chọn trong công việc. Chúng ta có thể làm rất nhiều nhưng lại không có cảm giác đang phát triển, khi mà thu nhập không tăng, công việc không đột phá. Hoặc chúng ta cũng dễ dàng rơi vào cảnh không rõ việc mình đang làm có thực sự hữu ích cho lộ trình sự nghiệp của bản thân hoặc cho người khác hay không.

    May mắn rằng, chúng ta hoan toàn có thể học cách tìm động lực bằng cách cải thiện những điều khiến ta mất đi động lực.

    - 1. Hãy tìm cách cho mình được lựa chọn. Đừng đẩy quyền quyết định cho tất cả mọi người quanh bạn, ví dụ như đồng nghiệp, sếp hay khách hàng. Hãy tin rằng, dù là công việc có quy trình nghiêm ngặt nhất, bạn vẫn hoàn toàn có khả năng tự chủ ở một góc độ nào đó.

    Bạn có thể tìm cảm giác tự do lựa chọn bằng cách tự sắp xếp lịch làm việc mỗi ngày, quyết định các phương thức xử lý công việc, thời gian phản hồi với khách hàng, thậm chí là ranh giới của bạn trong công việc. Nhiều người chán nản vì phạm vi công việc liên tục khiến họ kiệt sức, nhưng lại không bao giờ dám từ chối, dám phản biện. Điều này rất nghịch lý, vì hỏi họ có sợ bị đuổi việc không, thì họ lắc đầu. Rõ ràng, việc tồi tệ nhất là nghỉ việc họ cũng không sợ hãi, thì tại sao không dám thử "tìm tự do" trong công việc?

    - 2. Bạn phải thấy mình đang tiến bộ, mà cách thì nhiều hơn bạn vẫn tưởng. Trong những năm ngoài 20, mình thường rơi vào cái bẫy nghỉ giữa hiệp. Mình cố gắng rất nhiều khi bắt đầu một công việc mới, có thể gọi là cố gắng quên ăn quên ngủ. Nhưng khi công việc đi vào quỹ đạo, mình lại biếng nhác, chây lười, và thả lỏng tới độ chẳng thèm tốt hơn chút nào. Sau đó thì mình đổ lỗi là công việc buồn tẻ, không giúp mình phát triển hơn.

    Thực ra là thế này, sẽ luôn có cách để làm tốt hơn công việc hiện tại. Nếu công việc hiện tại đang dễ dàng, bạn có thể học cách thiết lập mục tiêu để làm tốt hơn, hiệu quả, nhanh chóng để có thời gian dành cho sở thích cá nhân. Nếu công việc khó nhằn, bạn có thể học cách chia nhỏ mục tiêu, hoàn thành từng bước, từng bước một.

    Việc đạt được từng bước tiến nhỏ sẽ giúp bạn cảm thấy mình đang tiến bộ hơn trong công việc. Và nó giải quyết được bài toán "cảm thấy công việc có ích". Chí ít, công việc bạn làm, từng hành động nhỏ của bạn, đang giúp bạn sống tốt hơn.

    Thứ 3: Tin vào hành trình

    Khi bắt đầu làm tự do, khi bắt đầu xây kênh, tự làm việc với khách hàng trong lĩnh vực xuất bản sách, có những ngày mình không làm được gì cả vì mất tự tin.

    Mất niềm tin dẫn đến mất động lực theo cách vô cùng nghiêm trọng.  

    Có một nghiên cứu cho thấy, trong số 100 người lo ngại về các vấn đề môi trường, chỉ khoảng một phần ba thực sự hành động. Chúng ta thường nghĩ rằng càng lo sợ thì càng có động lực để làm điều gì đó. Nhưng thực tế không hẳn như vậy. Điểm khác biệt giữa những người chỉ lo lắng và những người thực sự hành động nằm ở niềm tin rằng bản thân có thể tạo ra sự thay đổi. Khi tin tưởng rằng mình đủ khả năng tác động đến vấn đề, họ mới sẵn sàng bắt tay vào làm.

    Trước đây khi còn học đại học, mình khốn khổ vì cảm thấy tự ti, yếu đuối, lại hay rụt rè. Khi ấy một người chị nói với mình là người giỏi mới mạnh mẽ được. Tức là điều kiện cần là giỏi. Mình có bị suy nghĩ nhiều về câu nói ấy rất lâu, cho tới một thời điểm biết là không thể như vậy, không thể đợi giỏi rồi mới tự tin. 

    Bạn phải học cách dụ dỗ, rủ rê chính mình, xúi dục mình tin vào con người bạn, tin vào hành trình bạn đang đi. Có thể bạn đọc những lời này sẽ cảm thấy có chút sáo rỗng, thậm chí cảm thấy phát ngán về nó, nhưng lời giải vẫn vậy.

    Những người đạt được thành tựu trong công việc mà mình từng biết đều tin tưởng sâu sắc vào bản thân. Với người ngoài, niềm tin ấy đôi khi có thể bị xem là hơi thái quá, thậm chí tiệm cận với sự tự phụ. Nhưng mình lại rất ngưỡng mộ điều đó. Dù kết quả ra sao, dù thành hay bại, họ cũng không phủ nhận giá trị của chính mình.

    Hãy nghĩ về niềm tin như hạt giống, bạn phải nuôi dưỡng, tưới trồng nó bằng tình yêu, bạn phải nâng niu nó trước khi nó thực sự nảy mầm rồi đơm hoa, kết trái. Nghĩa là - con người cần tin vào chính mình trước khi thực sự giỏi giang. Nhưng dĩ nhiên, cảm giác tin tưởng vào chính mình không thể chỉ đến từ suy nghĩ. Muốn tự tin hơn, bạn phải hành động. Bạn phải tiếp tục làm, ngay cả trong những ngày cạn kiệt năng lượng. Học cách nhìn lại một ngày đã qua, ghi nhận những gì mình đã cố gắng, tự thưởng cho những bước tiến nhỏ, và nhận ra sự trưởng thành của bản thân. Trước khi chờ đợi sự công nhận từ bất kỳ ai, hãy học cách đứng về phía chính mình. Hãy tin vào bản thân trước cả một quãng đường dài. Đó là con đường không nhiều người lựa chọn, nhưng từ hôm nay, sẽ có thêm dấu chân của bạn trên đó.

    Thứ 4: Nếu có thể, đừng chọn đi một mình

    Đừng quá tin vào những lời khẳng định như: 'Bạn chỉ có một mình trong cuộc đời này' hay 'đường đời là con đường độc hành'. Những cách nói ấy dễ khiến chúng ta mang cảm giác rằng mình phải tự chống chọi với mọi khó khăn, tự gánh vác mọi thứ trên vai.

    Trong khi đó, chúng ta hoàn toàn, luôn luôn và có thể dựa vào mọi người xung quanh. Rõ ràng mọi sự thay đổi trên cuộc đời này, cuộc chiến dành độc lập của đất nước, hay cuộc chiến chống lại nạn diệt chủng, phân biệt chủng tộc ở bên kia bán cầu để bắt đầu từ việc con người làm việc với nhau. 

    Nếu bạn tin rằng mình không cần đi một mình, tin rằng bạn sẽ tìm được người đi cùng với mình. Phần lớn lý do chúng ta tự tách mình ra không tới từ việc ta ngại làm một mình đâu. Nó chủ yếu diễn ra khi mà chúng ta thực tế đã vấp phải nhiều đau khổ, mâu thuẫn rồi. Vậy lời nhắn nhủ của mình ở đây là: hãy học cách tìm được người phù hợp để cùng đồng hành, người có thể động viên bạn khi gặp khó khăn, có thể đỡ đần lúc bạn vấp ngã, người sẵn sàng bao dung cho bạn. Và ngược lại, dĩ nhiên bạn cũng có thể làm điều này cùng họ. 

    Thứ 5: Duy trì động lực bằng cách thấu hiểu nhịp độ của chính mình.

    Bạn đang đi quá nhanh hay quá chậm. Bạn đang làm quá nhiều hay quá ít. Bạn đang muốn bao nhiêu, và thực tế có thể làm bao nhiêu. 

    Một người tập thể thao có buổi tập hiệu quả không phải là một buổi tập mà người này nhảy vọt, từ chạy bộ 10 cây số lên 20 cây số. Một buổi tập thể thao thực sự có ích cho sức khỏe là buổi tập đủ thử thách để cơ thể nhận ra mình đang tốt hơn, nhưng không quá mức khiến buổi tiếp theo phải ôm cơ, ôm gối nghỉ bù sức. 

    Nếu một ngày bạn cảm thấy mất hứng, bạn cần hiểu về nhịp độ của bản thân. Xem thử mình đang không còn cảm hứng làm việc do đang gồng gánh quá nhiều hay đang đi quá chậm. Ở hai vấn đề, chúng ta sẽ có các phương thức giải quyết khác nhau. Nếu cảm thấy bản thân đang đi chậm, ta nhất định phải tìm được lộ trình bứt phá phù hợp, để bơm đầy năng lượng khai phá mới cho mình. Nhưng ngược lại, nếu đang đi quá nhanh, đến độ cảm thấy kiệt sức rồi, hãy chọn cách chậm lại. 

    Nhịp độ của bạn phải là thứ mà bạn tự mình cảm nhận và tự mình điều chỉnh. Tin rằng, với một nhịp điệu phù hợp bạn chắc chắn sẽ tìm thấy con đường phù hợp để đi.

    Trong các bài viết sau mình sẽ đào sâu hơn về chủ đề này. Chúc cho hành trình của bạn luôn có thể tràn ngập niềm vui, sự phấn khởi - do chính bạn tự mình tạo nên.


  • BẠN KHÔNG THỂ VỪA MUỐN ĂN CÁI BÁNH, VỪA MUỐN CÁI BÁNH ẤY CÒN VẸN NGUYÊN



    “Bạn đang sống ở năm 2026, nhưng kiếm tiền bằng phương pháp của năm 2016.”

    Đây là một câu hook mình nghe được đâu đó sáng nay trong một clip nói chuyện kinh doanh làm giàu. Ý của nó là: những công cụ AI hiện tại đang cho một người khả năng sở hữu cả một “bộ máy vận hành” mà trước đây có khi phải cần cả một đội ngũ, thậm chí cả một gia sản để xây dựng. Rồi thì ở tương lai sắp diễn ra, sẽ có một thế hệ người giàu mới nổi nhờ ứng dụng công cụ này. 

    Câu nói này - cùng với hiệu suất làm việc hiện tại, khiến mình dấy nên cảm giác tội lỗi vì mình không giỏi dùng AI.

    Vậy mình đã làm việc với cảm giác “tội lỗi” này như thế nào?  

    1. Bạn không thể vừa ăn một cái bánh vừa muốn cái bánh ấy còn vẹn nguyên

    Và nếu giá trị của một xu hướng thể hiện sớm nhất ở đâu, thì gần như chắc chắn là ở thị trường chứng khoán.

    Cơn sốt AI không chỉ nằm ở những công ty trực tiếp làm AI. NVIDIA là ví dụ rõ nhất: nếu lấy cuối năm 2022, trước khi cơn sốt AI thực sự bùng lên, làm mốc thì cổ phiếu này đến nay đã tăng khoảng 9-10 lần. Dòng tiền cũng không chỉ chạy vào những công ty làm chip hay phát triển AI.

    Nó lan sang cả một hệ sinh thái phía sau: cloud, data center, điện, lưu trữ, mạng lưới, hệ thống làm mát… Tức là không chỉ những người làm ra AI đang kiếm tiền từ AI. Những người xây nền để AI chạy được cũng đang ở trong cuộc chơi.

    Khoảng 2-3 năm trước, mình có cơ hội làm sách cho một công ty công nghệ ở Việt Nam. Cũng từ lúc đó, mình mới có dịp nhìn kỹ hơn vào câu chuyện hạ tầng phía sau AI.

    Lúc ấy mình nghe rất nhiều về data center, máy chủ, GPU, điện, hệ thống làm mát, nhân lực... và nhận ra để AI có thể “ảo” như chúng ta đang dùng hôm nay, phía dưới nó là một ngành công nghiệp cần một lượng vốn và tài nguyên khổng lồ.

    Và rồi AI trở thành thứ nằm ngay trên chiếc laptop của mình. Dù không hạnh phúc lắm (vì mình thích thời chưa AI hơn), thì cá nhân mình mình cũng được nhờ AI quá nhiều.

    Nên mình nhận ra một bài học quan trọng trong kinh doanh ứng vào một con người bình thường như mình đó là: “không thể vừa muốn ăn cái bánh, vừa muốn cái bánh ấy còn vẹn nguyên.”

    Không thể vừa hưởng lợi từ công nghệ, vừa mong công nghệ đừng thay đổi cuộc chơi.

    1. Cơn sốt này sẽ không qua, mọi chuyện cũng chẳng quá quan trọng

    Chúng ta từng có dot-com. Có crypto. Có NFT. Có rất nhiều thứ từng được nói như thể chúng sẽ thay đổi cả thế giới, rồi sau đó giá trị của không ít thứ về gần như bằng 0.

    Nên có thể AI cũng sẽ có một giai đoạn điều chỉnh, và đã có một số nhịp điều chỉnh (lại là từ thị trường chứng khoán). Tuy nhiên, mình gần như đã chấp nhận là cơn sốt có thể qua, nhưng thị trường sẽ không quay trở lại như thuở nó chưa từng tồn tại.

    Giống như Internet vậy. Sau bong bóng dot-com, Internet không biến mất. Nó chỉ trở thành một phần bình thường của cuộc sống.

    Điều này khiến mình nhìn nhận mọi thứ theo hướng tất cả cũng chẳng quan trọng lắm đâu. Những giá trị mà bản thân theo đuổi, những điều mình từng cho là quan trọng, là bất biến, tất cả rồi cũng sẽ dần không còn quan trọng lắm nữa. 

    Những dữ liệu này cho mình thấy một góc nhìn khác về sự thay đổi. Mình có thể không thích sự thay đổi ấy. Mình có thể hoài niệm thời trước ấy. Mình có thể thấy tiếc một số thứ đang dần biến mất.

    Nhưng mình không thể vừa hưởng lợi từ sự thay đổi, vừa yêu cầu cuộc sống giữ nguyên như cũ.

    Cái bánh đã bị ăn mất một miếng rồi.

    Thì thôi, ăn tiếp vậy. Lần này mình sẽ thử dùng nĩa! 



  • KHI NHỮNG NGƯỜI TRẺ KHÔNG CÒN MUỐN LẬP GIA ĐÌNH HAY SINH CON



    KHI NHỮNG NGƯỜI TRẺ KHÔNG CÒN MUỐN LẬP GIA ĐÌNH HAY SINH CON

    Hôm trước, con trai (5 tuổi) hỏi mình là, nếu con hư mẹ không thương con. Mình nói với con là không, mẹ vẫn thương. Con lại hỏi: con bừa bộn mẹ không thương con hả. Mình lại nhấn mạnh là con bừa bộn mẹ vẫn thương con. 

    Sau đó con lại hỏi: “Vậy con ngoan là mẹ không thương con?”

    Mình tiếp tục: “Con hư con ngoan, con bừa bộn con ngăn nắp thì mẹ đều yêu con.”

    Tới đây chị hai mình nghe, mỏ bả đã giựt giựt rồi. Vì cả nhà đều nhất quán là mình chiều con quá. Lợi ích của sự chiều này là ngay sau đó, con ngẫm nghĩ rồi nói là:

    “Con thương mẹ, con ngăn nắp.”

    Rồi tự đi dẹp đồ chơi. Dĩ nhiên, diễn biến của việc dẹp đồ chơi chỉ kéo dài được 2 phút. Nó tìm được cục đất nặn thế là ngồi nặn nhân vật hoạt hình yêu thích.

    ***

    Hôm rồi, em mình hỏi với mình thế nào là một công việc, một môi trường mà mình cho là “trong mơ”. Mình ngẫm nghĩ rồi nói: muốn một công việc với tính chất công việc và cả con người - có thể giúp mình phát huy điểm mạnh, và bao dung cho điểm yếu của bản thân.

    Đợt trước nữa, khi biên tập cuốn sách “Tìm việc đúng cách, Không cần luồn lách” của chị Thái Hà, chị có nhắc một trích dẫn khiến mình mãi nhớ: nếu muốn dùng tay phải của một người, bạn cũng phải chấp nhận cả tay trái của họ. Câu nói này đã khiến mình nhìn nhận vấn đề nhẹ nhàng hơn kha khá ở thời điểm ấy.

    Tuy vậy, mình ít khi được trải nghiệm hoặc nhìn thấy câu chuyện này trong đời sống thực tế ở cả môi trường công sở lẫn môi trường gia đình. Chúng ta chấp nhận điểm hạn chế của nhau như một bài toán cần sửa, chứ không phải là yêu thương nó. Không chỉ ở thế giới bên ngoài, chính bên trong con người mình cũng vậy. 

    ***

    Tất cả những diễn biến trên, vì sao lại được mình nhắc đến để nói về chủ đề người trẻ với mong muốn sống không kết hôn, không sinh con? Vì thứ mình nghĩ nhiều hơn ở những ngày này là cảm giác về tình yêu vô điều kiện. 

    Tình yêu vô điều kiện là thứ tình cảm mà mình tin là con người ta, theo một cách nào đó, đã không còn cảm thấy bản thân “xứng đáng” được nhận. Và cũng là thứ tình cảm mà mình tin là đủ sức mạnh để nâng đỡ bất kỳ ai, dám là những điều mà họ không còn tin rằng mình có thể. 

    Mà rõ ràng, thứ mà người trẻ thấy không thể đang ngày một nhiều. 

    Không thể xấu quá. Không thể tuềnh toàng quá. Không thể yêu ai bằng cả trái tim mà không tính toán điều kiện gì. Không thể cống hiến hết mình cho một sự nghiệp, vì chẳng biết sẽ bị AI thay thế bao giờ. Không thể lập gia đình khi chưa có gì trong tay.

    Ở giữa những điều không thể ấy, người trưởng thành rất ít khi được nghe câu: “Không sao cả, dù thế nào bạn cũng sẽ được yêu thương và trân trọng.”

    Mỗi thế hệ có một mong cầu khác nhau, nhưng tình yêu là điểm chung cho mọi xuất phát. 

    Thời còn nhỏ, mình rất thích đoạn thơ này của Nguyễn Khoa Điềm, với mình năm ấy đây là hình dung rất đẹp về tình yêu:

    Những ai đã khuất

    Những ai bây giờ

    Yêu nhau và sinh con đẻ cái

    Gánh vác phần người đi trước để lại

    Dặn dò con cháu chuyện mai sau”

    Người ta yêu nhau, rồi từ tình yêu ấy mà muốn xây dựng một cuộc sống chung. Rồi từ cuộc sống chung ấy, nếu muốn, người ta sinh con, nuôi con, trao cho một thế hệ khác những gì mình đã được nhận, hoặc những gì mình từng thiếu thốn. 

    Nhưng chúng ta đang ngày càng nói nhiều hơn về chuyện “duy trì thế hệ”, mà quên mất điều đứng trước nó là tình yêu. Chúng ta nói về tỷ lệ sinh. Nói về già hóa dân số. Nói về việc người trẻ không chịu kết hôn, không chịu sinh con.  Nhưng mình tin, động lực lớn hơn cả không nằm ở những khái niệm vĩ mô ấy. Nó nằm ở một điều rất giản dị: cảm giác muốn trao tình yêu của mình cho một con người khác, người chồng, người vợ, hay những đứa con tương lai. 

    Và như một vòng lặp, để một con người có thể thoải mái trao đi, họ cần được nhận; được nhận sự bao dung, cảm thông, yêu quý, ngay cả khi họ khác biệt về tư duy, cách sống hay cách hành động. Chúng ta không thể viết 1.000 bài viết về thế hệ “cợt nhả”, liên tục ca thán về người trẻ, rồi lại mong người trẻ phát huy thế mạnh của sức trẻ, mong họ có niềm tin vào bản thân rằng họ có đủ sức mạnh để vượt qua khó khăn, bấp bênh trong cuộc đời này. 

    Vậy ta có thể làm gì?

    Dẫu biết, tình yêu vô điều kiện là một khái niệm nghe có vẻ lý tưởng hóa. Nhưng mình tin chúng ta cần dành tình cảm này cho chính mình và cả người khác. Hãy thử nghĩ về khái niệm “an toàn tâm lý” (Psychological Safety) của nhà nghiên cứu Amy Edmondson. Trong một nghiên cứu về các nhóm làm việc, Edmondson đã quan sát 51 nhóm trong một công ty sản xuất và nhận ra rằng, khi các thành viên cảm thấy mình có thể đặt câu hỏi, thừa nhận sai lầm, nói ra ý kiến khác biệt mà không sợ bị chê bai hay trừng phạt, họ có xu hướng học hỏi nhiều hơn và làm việc hiệu quả hơn. Tương tự như vậy, khi có sự an toàn tâm lý, con người ta sẽ dám làm những điều mà họ cho rằng họ quá khó như kết hôn, sinh con, chăm lo cho gia đình nhỏ.

    Một lập luận quen thuộc mà những người ở thế hệ trước, thường nói với thế hệ nhỏ hơn mình là: “Thời tôi còn khổ hơn…”. Nhưng so với nhau cái khổ làm gì, ta cứ mong cuộc đời tiếp nối tốt đẹp tươi sáng hơn, thì chính ta cũng là những người được hưởng niềm tốt lành ấy. 

    Vậy nên, nếu thực tâm chúng ta muốn một thế hệ đi vào con đường mà mình đang đi, muốn họ yêu đương, kết hôn, sinh con, xây dựng gia đình, hay rộng hơn là tiếp tục những giá trị mà chúng ta tin là tốt đẹp cho cuộc đời, thì có lẽ không thể chỉ nói với họ rằng đó là điều cần làm. Hãy cho họ thấy rằng họ đủ khả năng để làm được những điều ấy bởi họ luôn có thể được yêu theo cách không điều kiện. 

    Đó là lý do mình tin tình yêu vô điều kiện nên được thực hành ngay với chính bản thân, rồi đồng hành sau đó với những người xung quanh. 

    Dù, có thể không nhiều người tin vào điều này, và cũng có rất nhiều người cho rằng chỉ có sự nghiêm khắc mới đủ khả năng tạo nên kim cương. Giống như sự bừa bộn của con trai mình, rất có khả năng nếu mình nghiêm khắc hơn, con sẽ tiến bộ nhanh hơn. Người ta vẫn nói “con hư tại mẹ” …nuông chiều. 

    Và đó cũng chính là rào cản lớn nhất khiến mình viết về những điều này: mình chứng kiến nhiều con người, nhiều đứa trẻ trở nên thành công hơn sau một khoảng thời gian dài sống trong áp lực và nỗ lực không ngừng. 

    Nhưng sau cùng, mình vẫn tin rằng thế giới đã đủ khắc nghiệt. Chúng ta đã có quá nhiều lời khuyên về việc phải mạnh mẽ hơn, kỷ luật hơn, thành công hơn, tốt đẹp hơn. Vậy nên, nếu có thể trao thêm một điều gì đó cho nhau, mình vẫn tin sự chân thành và tình yêu thương hoàn toàn có đủ năng lực để nâng đỡ một con người - không phải để họ đứng yên một chỗ, mà để họ có đủ an toàn và tin tưởng để bước tiếp, và tốt lên theo cách của riêng mỗi người.






  • Chưa biết viết gì? Hãy nghĩ về cuốn sách khiến bạn muốn trở thành tác giả

    Trong quá trình làm nghề chấp bút, mình gặp nhiều tác giả có động lực phát hành một cuốn sách, nhưng lại không rõ nên bắt đầu từ đâu. Con đường từ một ý tưởng, một mong muốn cho tới thực sự trở thành một cuốn sách vật lý với hương mực, mùi giấy khá mơ hồ. Họ có khao khát, có mục tiêu, nhưng chữ nghĩa, ý tưởng lại hiện lên trong sương mờ, khói ảo.

    Ở đây, mình sẽ có một lời khuyên cho họ để giải quyết tình trạng “sương mù” này: hãy nghĩ về cuốn sách đã khiến anh chị muốn viết; muốn trở thành một tác giả sách.

    Thế nào là một cuốn sách truyền động lực xuất bản?

    70% tác giả tìm tới mình có một điểm chung khi nói về cuốn sách yêu thích: đó là Hạt Giống Tâm Hồn.

    Nhưng thực tế, chỉ khoảng 10% trong số họ thực sự muốn cuốn sách của mình được triển khai theo hướng ấy.

    Cuốn sách thích đọc và cuốn sách khiến tác giả hình dung về tác phẩm của chính mình là hai cuốn sách khác nhau. Cuốn sách truyền động lực sẽ cho tác giả thấy được mình muốn phát triển một tác phẩm như thế nào:

    • Một cuốn hồi ký kể lại hành trình của chính mình, như một món quà dành cho bản thân, để lưu giữ những điều đã trải qua và đánh dấu một chặng đường.

    • Một cuốn sách thương hiệu cá nhân giúp tác giả định vị chuyên môn, câu chuyện và góc nhìn của mình trong mắt độc giả.

    • Một cuốn sách đóng gói, đúc kết tri thức, hệ thống hóa những kinh nghiệm, phương pháp và bài học đã tích lũy để chia sẻ lại cho người khác.

    Ví dụ, sẽ có một tác giả nói với mình rằng Đi tìm lẽ sống là cuốn sách khiến anh ấy muốn viết. Bên cạnh đó, anh ấy muốn cuốn sách trở thành một “thỏi nam châm” để phát triển công việc. Và ngay lập tức, mình sẽ gợi ý cho anh ấy cách viết theo dạng hồi ký, kể về cuộc đời mình ở ngay điểm rơi sâu nhất.

    “Đi tìm lẽ sống” là tác phẩm nổi tiếng của Viktor Frankl, một bác sĩ tâm thần và nhà thần kinh học người Áo, được viết dựa trên những trải nghiệm của ông trong các trại tập trung của Đức Quốc xã. Cuốn sách cũng từ đó mở ra những suy ngẫm của ông về ý nghĩa của sự sống và cách con người đối diện với nghịch cảnh.

    Dĩ nhiên, chúng ta không cố gắng tạo ra một “bản sao” của cuốn sách yêu thích. Điều cần làm là học được những bước đi đầu tiên từ cuốn sách đã truyền cảm hứng viết cho tác giả:

    • Anh ấy, cô ấy muốn nội dung được kể theo hướng nào.

    • Anh ấy, cô ấy muốn cuốn sách của mình truyền tải được những gì về con người họ.
    • Cái tôi của tác giả được thể hiện như thế nào thông qua nội dung sách.

    Ở đây, khi nói về cuốn sách tạo động lực, không hẳn là tác giả sẽ muốn kể câu chuyện theo đúng motif, theo đúng phương pháp kể hay đề tài của cuốn sách ấy. Nhưng chắc chắn nó sẽ cho tác giả một ý niệm đầu tiên về hành trình từ “không” tới “một” trang chữ đầu tiên.

    Và có thể mọi người đã nghe quá nhiều rồi, nhưng chính xác luôn là vậy đó: “Hành trình vạn dặm bắt đầu bằng một bước chân.”

    Mình hỗ trợ tác giả như thế nào từ cuốn sách truyền cảm hứng cho họ?

    Toni Morrison từng nói: "If there's a book that you want to read, but it hasn't been written yet, then you must write it."

    “Nếu có một cuốn sách bạn mong mỏi được đọc, nhưng trang sách ấy vẫn chưa được viết nên, thì bạn hãy là người viết nên nó.”

    Khi đọc một cuốn sách truyền cảm hứng xuất bản, tác giả không chỉ nhìn thấy những điều mình muốn học hỏi, họ còn nhìn thấy những điều mà cuốn sách ấy chưa truyền tải - một góc nhìn khác, một phương pháp kể cô đọng/truyền cảm hơn, một trải nghiệm chỉ riêng họ mới có. 

    Và đó cũng chính là điểm khởi đầu để mình giúp tác giả viết nên một cuốn sách duy chỉ có một. Để từ đây, khai thác những câu chuyện, những kiến thức, những tư duy mà chỉ con người ấy, chất liệu ấy, mới có thể kể nên.

    Kết luận

    “Có cuốn sách nào khiến bạn/anh/chị muốn trở thành tác giả không?”

    Mình vẫn thường lặp lại câu hỏi ấy khi tư vấn cho một tác giả mới. Bởi đôi khi, trước cả khi biết mình muốn viết gì, chúng ta đã biết mình muốn tạo ra một cảm giác như thế nào từ một cuốn sách. 

    Cảm giác cho người khác.

    Cảm giác cho chính mình. 

    Và từ cảm giác ấy, câu chuyện, hành trình sáng tác hoàn toàn có thể bắt đầu theo cách vô cùng trơn tru. Chúc bạn thành công với cuốn sách của chính mình. Và dĩ nhiên, nếu cần một người đồng hành sáng tác, liên hệ với mình nhé. 


     



  • TÍNH “CONTROVERSIAL” VÀ KHẢ NĂNG BÁN CỦA MỘT CUỐN SÁCH

    Một cuốn sách có nội dung “gây tranh cãi” có bán tốt không? Đây không phải câu hỏi, mà là lời gợi ý mà thi thoảng mình sẽ nhận được, khi tâm sự về những trăn trở liên quan tới việc làm sao để giúp tác giả viết một cuốn sách có sức bán tốt. 

    "Controversial" thường được dịch là "gây tranh cãi". Trong truyền thông và marketing, đây từ lâu đã là một trong những công cụ hiệu quả để tạo độ phủ và thúc đẩy sự lan tỏa. Một nội dung controversial thường mở ra nhiều góc nhìn, nhiều cách diễn giải và khiến công chúng muốn tham gia vào cuộc trò chuyện xung quanh nó. Chúng ta có thể dễ dàng bắt gặp những chiến dịch truyền thông theo hướng này từ các thương hiệu lớn nhỏ, và dĩ nhiên cả ở giới nghệ sĩ. Giữa vô số nội dung được xuất bản mỗi ngày, việc được nhắc đến, được bàn luận hay thậm chí được tranh luận đã là một lợi thế rất lớn.

    Những cuốn sách gây tranh cãi

    “Đắc Nhân Tâm”, “Cha Giàu Cha Nghèo” hay “Sapiens (Lược Sử Loài Người)” đều là những cuốn sách tạo ra những cuộc thảo luận vượt xa phạm vi của việc đọc đơn thuần. Chúng liên tục được nhắc đến, diễn giải, phản biện và đánh giá lại qua nhiều thế hệ độc giả. 

    Ở mảng văn học, hiện tượng này còn rõ nét hơn. Những tác phẩm như 1984, Lolita hay Bắt Trẻ Đồng Xanh (mình cũng không thích hai cuốn này) đã tạo ra những cuộc tranh luận kéo dài hàng thập kỷ. Cụ thể Lolita gây tranh luận vì nội dung xoay quanh mối quan hệ giữa một người đàn ông trưởng thành và một bé gái vị thành niên. 

    Ở đây, mình nghĩ chắc hẳn mọi người đều đồng tình rằng “nổi tiếng” đi kèm “tai tiếng”. Những cuốn sách với góc nhìn trái chiều, khai thác những chủ đề nhạy cảm, phá vỡ chuẩn mực, có thể sẽ tạo nên một làn sóng “best seller”. 

    Tuy nhiên, nếu nói đến việc một tác giả có chủ động theo đuổi sự "tranh cãi" hay không thì đó lại là một câu chuyện khác. Rõ ràng, khi đặt trọng tâm vào tính tranh cãi, tác giả thường phải bước ra khỏi vùng an toàn, thậm chí chấp nhận đi vào những vùng nhiều rủi ro hơn. Họ có thể phải đối diện với phản ứng trái chiều, những hiểu lầm hoặc những chỉ trích không dễ chịu. Không nhiều người viết sẵn sàng lựa chọn con đường này, cũng không phải ai cũng thấy đó là điều cần thiết.

    Và ở đây, trong vai trò một biên tập viên (hay người đồng hành cùng tác giả), mình không cho rằng nhất thiết phải theo đuổi khả năng gây tranh cãi. Điều đáng quan tâm hơn là tính “talkable” - khả năng khơi mở những cuộc đối thoại.

    Nói cách khác, một cuốn sách không nhất thiết phải khiến người đọc tranh cãi với nhau, nhưng nên đủ sức khiến họ muốn mang những ý tưởng trong đó ra để chia sẻ, suy ngẫm và trò chuyện cùng người khác. Một cuốn sách như vậy sẽ tiếp tục sống sau khi được đọc xong, thông qua những cuộc trò chuyện mà nó tạo ra.

    Khi nhìn theo hướng này, áp lực dành cho cả tác giả lẫn biên tập viên cũng nhẹ đi rất nhiều. Mục tiêu không còn là tạo ra những phát ngôn gây sốc hay những quan điểm cực đoan để thu hút sự chú ý, mà là tìm kiếm những câu chuyện, trải nghiệm và góc nhìn đủ chân thật, đủ thú vị để người đọc muốn tiếp tục nhắc đến chúng (sau khi đã hoàn thành nội dung sách). 

    Và ở đây, nếu muốn xây dựng một cuốn sách vừa có khả năng lan tỏa, vừa không đánh mất sự chân thành của tác phẩm, có một vài nguyên tắc mà cá nhân mình thường gợi ý tác giả cân nhắc:

    1. Điểm giao của thị trường và tác giả

    Với chủ đề mà tác giả muốn viết, một câu hỏi đáng để đặt ra là: cuốn sách này có đang tham gia vào một cuộc trò chuyện đang “hot” ngoài xã hội hay không? 

    Nói cách khác, nội dung đó có giúp độc giả hiểu rõ hơn một vấn đề đang được quan tâm, giải quyết một băn khoăn đang được nhắc đến, hay mang đến một góc nhìn mới cho một chủ đề mà nhiều người đang tranh luận? Chẳng hạn, Atomic Habits xuất hiện đúng vào thời điểm rất nhiều người quan tâm đến việc thay đổi bản thân nhưng liên tục thất bại. Thay vì nhấn mạnh vào ý chí hay động lực, cuốn sách đưa ra một góc nhìn khác: thay đổi hệ thống quan trọng hơn thay đổi quyết tâm. Chính vì tham gia vào một cuộc trò chuyện đang diễn ra sẵn trong xã hội mà cuốn sách có sức lan tỏa mạnh mẽ.

    Độc giả tìm đến một cuốn sách vì đang quan tâm một vấn đề nào đó, đang cố gắng trả lời hoặc đang muốn hiểu sâu hơn về một cuộc thảo luận mà họ bắt gặp trong cuộc sống. Một cuốn sách càng kết nối được với những mối quan tâm đang tồn tại, nó càng dễ tìm thấy độc giả của mình.

    1. Bước ra ngoài để nhìn lại chính mình

    Nhiều tác giả viết từ trải nghiệm cá nhân, nhưng lại quên đặt trải nghiệm đó trong bối cảnh rộng hơn. Khi có thể vừa kể câu chuyện của mình vừa quan sát nó từ bên ngoài, tác giả thường tìm thấy những lớp nghĩa có khả năng chạm tới nhiều người hơn.

    Điều này có thể được lý giải khá đơn giản. Khi sống quá lâu trong một câu chuyện, chúng ta thường xem nó là điều bình thường. Nhiều tác giả cho rằng những trải nghiệm của mình không có gì đặc biệt, không đủ mới mẻ hoặc không đáng để kể. Nhưng ở góc nhìn của người khác, chính những điều tưởng như bình thường ấy lại có thể chứa đựng những bài học, những cảm xúc hoặc những câu hỏi rất đáng để suy ngẫm. 

    Ví dụ, với một tác giả có xuất thân thuận lợi, chị ấy thường có xu hướng cho rằng những khó khăn trong hành trình kinh doanh của mình không có gì quá đặc biệt. Sau cùng, khi thất bại vẫn còn nguồn lực để làm lại, vẫn có người hỗ trợ, vẫn có những cơ hội mà nhiều người khác không có được. Vì thế, chị ấy dễ bỏ qua những trải nghiệm ấy khi viết. Đây cũng là phần mà mình thường tham gia nhiều nhất trong vai trò người đồng hành sáng tác. Công việc của mình không phải là tạo ra những câu chuyện mới, mà là giúp tác giả nhìn thấy giá trị của những câu chuyện mà họ đang vô tình bỏ qua.

    1. Chọn một góc nhìn đủ riêng và đủ mới mẻ để đáng được lắng nghe

    Điều tạo ra những cuộc trò chuyện giá trị không nhất thiết là một quan điểm cực đoan hay sự phá vỡ mọi chuẩn mực. Nhiều khi, đó chỉ đơn giản là một góc nhìn đủ mới mẻ để khiến người đọc dừng lại và suy nghĩ.

    Chúng ta không cần gượng ép mình trở nên khác biệt bằng mọi giá. Điều quan trọng hơn là đủ thành thật với trải nghiệm và cách nhìn của chính mình. Bởi rất nhiều cuộc trò chuyện ý nghĩa thường bắt đầu từ những khác biệt rất nhỏ trong cách mỗi người quan sát cùng một sự việc.

    Chẳng hạn, “Cha Giàu Cha Nghèo” không phải là cuốn sách đầu tiên nói về tiền bạc. Điều khiến nó được nhắc đến rộng rãi là việc tác giả đặt lại một niềm tin vốn rất phổ biến: học giỏi, có một công việc ổn định và chăm chỉ làm việc chưa chắc là con đường duy nhất dẫn đến tự do tài chính. Chính góc nhìn này đã khiến độc giả muốn trao đổi, đồng tình hoặc phản biện trong suốt nhiều năm sau đó.

    Càng tiếp xúc nhiều với các tác giả, mình đều nhận ra, ai cũng có cái “mới” và cái “riêng” ấy. Nó chính là USP rất riêng của một tác giả để rồi tạo nên một USP quan trọng riêng biệt của một tác phẩm. 

    KẾT LUẬN 

    Có thể mọi người đã nhận ra, đây thực chất là một bài PR. PR cho những cuốn sách có khả năng tạo nên những cuộc đối thoại sâu sắc giữa bối cảnh thông tin đầy nhiễu loạn. Sau nhiều năm làm sách, mình ngày càng tin rằng điều giúp một cuốn sách sống lâu không chỉ nằm ở số lượng bản in được bán ra, mà còn ở số lượng cuộc trò chuyện mà nó để lại sau khi người đọc gấp trang cuối cùng. Những cuốn sách được nhắc đến, được tranh luận, được giới thiệu từ người này sang người khác thường có một vòng đời dài hơn rất nhiều so với những cuốn sách chỉ được đọc rồi lặng lẽ đi qua.

    Nếu bài viết này khiến ai đó nhìn lại cuốn sách mình đang viết, hoặc mạnh dạn hơn với một góc nhìn mà trước đây còn ngần ngại theo đuổi, thì có lẽ nó đã hoàn thành được mục đích của mình.

    Và cuối cùng, đúng vậy, đây cũng là một bài PR cho chính mình.

    Mình luôn tin rằng mỗi cuốn sách là kết quả của sự đồng hành giữa tác giả và những người làm xuất bản. Vì vậy, mình rất hy vọng những bài viết như thế này sẽ giúp mình gặp được những tác giả có cùng cách nghĩ về sách, về độc giả và về những cuộc trò chuyện mà một cuốn sách có thể tạo nên.


  • BỎ ĐI, Ở ĐÂY CHẲNG CÒN GÌ ĐỂ BẠN HỌC HỎI NỮA ĐÂU!

    Đi tìm bài học ở mọi vấp ngã của bản thân, đôi khi lại là cách chậm nhất để đứng lên và đi tiếp. 



    Trước khi đi sâu vào nội dung bài viết này, mình xin phép kể một câu chuyện nhỏ mà mình viết: 


    Chị gái đồng nghiệp tiếc rẻ nhìn chiếc áo sơ mi xanh freesize mà tôi định bỏ đi. Đó là chiếc áo rất đẹp, vải lanh và gần như còn mới tinh tươm. Vấn đề của nó là vệt cháy xém nơi tay áo. Chị giành lại áo từ tay tôi, hai hôm sau chị mang trở lại văn phòng một chiếc váy sơ mi màu xanh, với phần tay áo đã bị cắt rời, phần eo được chiết nhỏ, gần đúng với kích cỡ eo của tôi.

    “Chị có năng khiếu quá.” - Tôi trầm trồ. 

    “Ừ!” - Chị tự hào nói gật đầu - “Mọi thứ đều có thể sửa chữa được. Đâu phải cứ hư một chút, rồi quăng đi phải không em.”

    Chị nói rồi, đưa tay lên bàn phím, chân mày nhíu lại, tay lọc cọc gõ phím. Tôi gật gù nhìn chị, rồi lại nhìn vào cuốn sách chị đang đọc dang dở nằm ngay bên cạnh. Đó là một cuốn sách về kỹ năng sử dụng AI trong công việc. Chị đọc cuốn sách này sau một buổi họp, lúc mà sếp tôi nghiêm trọng nói về việc công ty có thể thay cả phòng của tôi bằng một vài con AI. 

    “Cốt yếu là ta phải nhanh lên, tăng hiệu quả làm việc phải không nào?” – Chị trấn an tôi sau buổi họp, và cũng ngay lập tức nghiên cứu về cách ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong công việc. Chị luôn vậy, tràn đầy nhiệt huyết, luôn sẵn sàng học hỏi, học trong cả khó khăn lẫn thất bại. Kiểu như, nếu tranh cãi với đồng nghiệp, vài hôm sau tôi thấy chị sẽ đăng ký một khóa học online về cách phản biện. Vài tháng trôi qua, công ty tôi có kế hoạch sa thải nhân sự thật. Tôi chẳng bất ngờ khi tên mình nằm trong danh sách. Dù gì thì từ lúc thấy công ty có vấn đề thì tôi đã lục đục đi tìm việc mới. Nhưng hơi bất ngờ là dưới tên tôi vài dòng, là tên chị. Tôi nhìn qua chị, thấy chị ngẩn ngơ. Máy lạnh phà từng hơi lạnh ngắt vào cả hai người chúng tôi, khiến da gà da vịt cứ thế rần rần nổi lên. Khóe mắt chị đã hơi ngấn nước. Rồi chị lại hít một hơi thật sâu, mở máy tính và bắt đầu gõ lọc cọc.

    Chị dẫn chứng lại những gì mình đã làm, đang làm, kết quả làm được tại công ty, và cả những dự định sắp tới. Chị dành đầu đó 1 tuần, trong tháng cuối cùng ở công ty để gửi mail qua lại với sếp.

    “Mình phải cố đến cùng.” - Chị nói với tôi. - “Ít nhất là có bài học về sự vùng lên.”

    Tôi ngẫm nghĩ, rồi lại đột nhiên thốt lên: “Bỏ đi, ở đây chẳng có gì để cho chị học nữa đâu.”

    Ngày cuối ở văn phòng, tôi dọn đồ mới chợt nhớ mình đã để quên chiếc váy sơ mi trong hộc tủ. Tôi đưa chiếc áo trở về nhà. Định bụng sẽ cho một ai đó, vì bắp tay to, tôi chẳng bao giờ mặc áo sát nách. Nhưng cứ vậy, chiếc áo ở trong tủ suốt vài tháng sau đó.

    Cuối cùng tôi cũng tiếc rẻ quẳng nó đi. 

    Cuộc đời này vốn là vậy, chẳng phải thứ gì cũng là bài học, đôi khi đơn giản chỉ là ta đã thất bại mà thôi. 


    ***

    Chắc chắn, bạn đã từng nghe câu nói này: “Mọi việc xảy ra đều có lý do của nó.” Hàm ý rằng mọi sự kiện xảy đến, dẫu buồn đau hay thất bại, khó khăn hay vất vả, đều là một phần của trải nghiệm sống - chúng mang đến bài học và giúp ta trưởng thành hơn.

    Suy nghĩ này thoạt nghe có vẻ tích cực, nhưng phía sau nó cũng ẩn chứa một thói quen mà mình thấy ở bản thân và nhiều người xung quanh: đó là không dám rời bỏ vũng lầy cũ. Chúng ta mắc kẹt trong một sự kiện xấu, trong một mối quan hệ hay công việc khiến bản thân kiệt quệ, và bao biện rằng mình đang học hỏi từ nó.

    Lấy ví dụ từ chính mình khi mình quen phải một gã tồi tệ. Thay vì chấp nhận rời bỏ mối quan hệ đó, mình lại tự cho rằng bản thân đang học yêu. Mình ở lại lâu cạnh một người không xứng đáng, để rồi tất cả những gì mình học được là mang những tổn thương và bất an cũ vào tình yêu mới.

    Ngoài kia, mình thấy có rất nhiều lời khuyên rằng hãy luôn học hỏi, luôn nhìn nhận vấn đề ở bản thân. Nhưng càng nghe nhiều, mình càng nhận ra: việc lúc nào cũng phải “học được điều gì đó” khiến ta dần có một phản xạ nguy hiểm - luôn quay về phân tích chính mình, ngay cả khi vấn đề không hoàn toàn nằm ở bản thân. Ta học cách tự soi xét, tự nhận lỗi, tự điều chỉnh… đến mức quên mất rằng có những thứ đơn giản là sai, và điều đúng đắn nhất là rời bỏ, là quên đi.

    Mình từng nhiều lần đọc những bài chia sẻ của các bạn trẻ về nỗi băn khoăn có nên rời bỏ công việc không. Kèm bài đăng ấy, là những lời kể lể về một người sếp không tốt, một môi trường kém minh bạch hay một đồng nghiệp hay chơi xấu. Có lẽ họ chỉ muốn trải lòng chứ bản thân đã có quyết định sẵn rồi. Nhưng phía dưới lại là vô số bình luận phân tích rằng các bạn đã non trẻ ra sao, cần trách bản thân thế nào. Mỗi lúc như vậy mình tự hỏi: để làm gì, đúng sai rạch ròi như vậy để làm gì? 

    Đôi khi, chúng ta không thực sự cần thêm một bài học nào nữa. Chúng ta chỉ đang nghiện cảm giác mình trưởng thành - hoặc tệ hơn, nghiện việc được nhìn nhận là trưởng thành mà thôi. Và cái giá của điều đó là ta cứ ở lại, cứ phân tích, cứ chịu đựng, cho đến khi chính mình kiệt quệ.

    Thế giới này không đủ tốt đẹp để mọi thứ đều đáng để học hỏi. Có những điều không cần hiểu thêm, không cần lý giải, không cần rút kinh nghiệm, chỉ cần rời đi. Nhà triết học theo trường phái thực dụng Niccolò Machiavelli từng nói rằng nếu một người luôn cố sống tốt giữa những người không tốt, thì sớm muộn gì người đó cũng tự hủy hoại mình.

    Vì vậy, đôi khi cách tốt nhất chỉ đơn giản là buông. Không cần tiếp tục nghiền ngẫm, phân tích hay tự trách mình thêm nữa. Hãy dành năng lượng ấy cho những điều phía trước - cho cách làm việc tốt hơn, yêu thương tốt hơn, và cho những mối quan hệ mới, kể cả mối quan hệ với chính mình.

    Vậy làm sao để biết bạn đã đến lúc nên buông?

    Dĩ nhiên, bạn có thể nói rằng nếu không nghiền ngẫm về sai lầm thì làm sao rút ra kinh nghiệm. Lắm lúc, chỉ khi bỏng tay người ta mới biết sợ lửa. Và rõ ràng, việc từ bỏ quá sớm có thể khiến ta lặp lại cùng một sai lầm trong những lần sau, hoặc có thể cản bước ta tới một đích đến nào đó trong cuộc sống như sự thăng tiến trong công việc chẳng hạn. 

    Vậy câu hỏi đặt ra ở đây là: làm sao để biết đã đến lúc cần buông.

    Theo mình, dấu hiệu rõ ràng nhất là khi bạn bắt đầu kiệt sức, không phải kiểu mệt mỏi thoáng qua, mà là cảm giác bị bào mòn trong một thời gian đủ dài. Khi điều bạn từng gọi là “bài học” trở nên nặng nề, khi chỉ cần nghĩ đến con người ấy, câu chuyện ấy hay công việc ấy mà tim bạn lại thắt lại, thì có lẽ bạn không còn đang học nữa mà bạn đang chịu đựng.

    Và chịu đựng không phải là một dạng trưởng thành.

    Như câu chuyện mình kể ở trên về các bạn trẻ muốn rời khỏi công việc khiến bản thân kiệt sức. Theo mình, có thể bạn ấy chưa thật sự hoàn hảo, nhưng nếu đã không thể cố gắng thêm được nữa, thì việc dừng lại là hoàn toàn có thể. Biết đâu, trong lần lựa chọn tiếp theo, bạn ấy sẽ tìm được một môi trường khác - nơi không cần phải đánh đổi sức khỏe tinh thần để tiếp tục ở lại. Nếu không bước ra, thì mình sẽ không bao giờ biết được liệu khả năng đó có tồn tại hay không.

    Còn nếu vấn đề thực sự nằm ở việc bản thân chưa đủ tốt, thì bạn ấy cũng hoàn toàn có thể nhận ra điều đó trong một môi trường mới, nhưng với một tâm thế khác. Lúc này, bạn ấy đã có kinh nghiệm, đã hiểu mình hơn, nên việc nhìn lại cũng rõ ràng hơn, bớt nặng nề hơn. Và như vậy, việc bắt đầu lại không còn là quay về con số 0 nữa, mà là tiếp tục bước đi khi đã thấu hiểu bản thân nhiều hơn một chút. 

    Vậy tóm lại, dù bạn đang ở lại trong “vũng lầy” nào, chỉ cần bạn cảm thấy mình đã chịu đựng đủ, thì bạn không cần thêm lời khuyên hay sự công nhận từ bất kỳ ai - bạn hoàn toàn xứng đáng để bước ra khỏi đó. Và như mình đã nói ở trên, hãy giữ lại phần năng lượng tốt nhất của mình, cùng một tư duy cởi mở hơn, để dành cho chặng đường tiếp theo.

    Chúng ta cần hiểu rằng: Để mọi thứ qua đi là một kỹ năng cần luyện tập 

    Thật dễ để nói với ai đó rằng: “Này đừng có suy nghĩ hoài về mớ rắc rối đó nữa. Mọi chuyện đã qua rồi.” Nhưng rõ ràng, ai cũng có vài ba chuyện chẳng dễ buông tay. Não bộ của con người chúng ta vốn chẳng phải được thiết kế để dễ dàng quên đi. Con người ta có thể nhận nhận được hàng chục lời tán dương, nhưng cuối cùng, thứ đọng lại và gây ám ảnh hơn cả là một lời chê trách. Chúng ta có thể gặp 100 chuyện may mắn trong một tháng, nhưng ta lại chỉ tập trung vào 1 lần xui xẻo. Nếu bạn có thói quen này thì không phải bạn tiêu cực đâu, mà chỉ đơn giản là não bộ của chúng ta vốn được thiết kế để sinh tồn. Từ ngàn năm trước, việc nhớ một trải nghiệm xấu ví dụ bị thương, bị tấn công, ăn phải thứ độc, quan trọng hơn rất nhiều so với việc nhớ một trải nghiệm dễ chịu. Quên một điều tốt thì không sao, nhưng quên một điều nguy hiểm có thể phải trả giá rất đắt. Vì vậy, não học cách níu giữ những gì gây đau.

    Chính bởi não bộ con người được thiết lập để nhớ về nỗi đau lâu hơn, nên ta cũng cần chấp nhận rằng buông bỏ là bài học mà con người phải thực hành mỗi ngày. Đừng quá vội vàng, hấp tấp mà thất vọng khi hôm nay bạn quyết định buông bỏ rồi, nhưng sáng hôm sau ngủ dậy, bạn phát hiện mình chưa thể chấm dứt. 

    Khi đã chấp nhận rằng đây là một hành trình cần thời gian, thì điều tiếp theo chúng ta có thể làm là tự xây cho bản thân mình một lộ trình để quên, để buông, để bớt đi gánh nặng. Ở đây, mình chia sẻ cách mình đã học cách buông bỏ – với tư cách là một người rất dễ bị ám ảnh bởi quá khứ. 

    Với mình, “công thức” này gồm bốn bước.

    Bước đầu tiên là điều chỉnh lại tiếng nói nội tâm. Bạn có thể nhận ra điều này: con người trò chuyện với bản thân mỗi ngày, nhưng lại rất hiếm khi tử tế với chính mình. Những gì vang lên trong đầu thường là phán xét, trách móc, đôi khi gay gắt đến mức giống như ta đang đối xử với một kẻ thù, chứ không phải chính mình.

    Vì vậy, nếu muốn buông, ta không thể chỉ cố gắng ngừng nghĩ. Điều cần làm là học cách nói chuyện với bản thân theo một cách khác. Mình tập bỏ dần những lời chê trách quen thuộc, và thay bằng một giọng điệu nhẹ nhàng hơn. Không cần phải gượng ép tích cực, chỉ cần đủ dịu. Thay vì dằn vặt, mình chỉ ghi nhận những gì đã xảy ra rồi tự nhắc mình bước tiếp.

    Cách mình thường dùng là chuyển sang trạng thái tò mò. Trong The Art of Letting Go của Nick Trenton có nhắc đến điều này, và mình thấy rất đúng khi áp dụng. Thay vì dằn vặt về một điều kém mong muốn nào đó, mình chuyển sang tự hỏi: liệu chuyện này sẽ dẫn mình đi đâu, mình sẽ gặp điều gì tiếp theo, mình còn chưa thấy được khả năng nào, mình sẽ gặp ai tới đây? Tò mò quá!

    Khi giữ được sự tò mò, mình thấy nhẹ hơn. Nó không tạo áp lực như việc phải “suy nghĩ tích cực”, cũng không kéo theo kỳ vọng. Với mình, tích cực thường đi kèm hy vọng, mà hy vọng thì có thể vỡ. Còn tò mò thì khác, nó giống như việc mở từng trang sách, không biết trước nội dung, nhưng vẫn muốn đọc tiếp.

    Tiếp theo, thứ hai, chữa lành đứa trẻ bên không không có nghĩa là mãi ở bên đứa trẻ bên trong. Cách chúng ta hành xử hôm nay, cách chúng ta mãi suy nghĩ về một vấn đề đôi khi không đến từ bản chất sự việc đó, mà nó được hình thành và tích lũy từ rất nhiều những tình huống, những sự kiện trong quá khứ. Vì vậy, có rất nhiều cuốn sách, hay liệu pháp tâm lý hướng dẫn bạn tìm lại đứa trẻ bên trong, chữa lành từ những nỗi đau, vấp ngã đã qua. 

    Mình không phản đối liệu pháp này, điều mình muốn nói ở đây là nếu bạn đã quay về quá khứ, đã nhìn nhận những thương tổn yếu đuối của chính mình rồi, thì đã đến lúc bạn có thể đi. Bạn đã có thể rời khỏi chốn đau thương ấy, rời khỏi những con người khiến bạn khóc nấc lên, khiến tim bạn đau đớn như bị dằm đâm. Bạn đã vượt qua tất cả rồi, bạn có quyền rời đi. 

    Bạn hãy nghĩ về mình như một con bướm đã rời khỏi cái kén của mình, bạn thấy đấy, bạn chỉ cần bay đi và chẳng cần phải nhìn lại nữa đâu. Chúng ta có cả một chặng đường bay phía trước, với đủ loại hoa thơm cỏ lại, cớ gì phải quay lại, nhìn về cái kén đã khô cứng vương lại trên một nhành cây cơ chứ. 

    Thứ ba, kỹ thuật để mọi thứ tràn đầy. Nếu không thể buông bỏ, hãy suy nghĩ, hãy nghiền ngẫm đến phát chán thì thôi. Kỹ thuật thứ ba là kỹ thuật mà mình tin là khó chịu nhất nhưng lại là kỹ thuật hiệu quả nhất với mình trong việc rời bỏ một số mảnh ký ức quá đau khổ. Mình đã nhốt bản thân trong phòng, và nghĩ nhiều nhất về một chuyện mà mình muốn quên đi nhất. Có những chuyện mất một ngày dài, có những chuyện kéo tới hàng tuần. Mình nghiền ngẫm thông tin, chìm trong cảm giác tiêu cực, rồi để nó tự nhiên được tràn ra. Mỗi khi nhắm mắt lại, mình lại nghĩ bản thân như một chiếc áo nhàu nhĩ, mỗi ngày, mỗi ngày lại càng thêm nặng nề vì bụi bẩn. Rồi một ngày nọ, mình mệt tới nỗi không còn đủ sức để mặc chiếc áo đó nữa, mình tự khắc quẳng nó đi. 

    Cuối cùng, có lẽ điều quan trọng nhất là hiểu đúng bản chất của sự buông bỏ. Nhiều khi, điều khiến ta không thể buông không hẳn là vì ta còn muốn giữ, mà vì ta sợ mất đi chính cảm giác đã từng gắn với nó. Con người không chỉ sợ mất hạnh phúc, mà còn sợ mất luôn phiên bản của mình từng cảm nhận được hạnh phúc đó, và từ đó bắt đầu nghi ngờ liệu mình có còn khả năng hạnh phúc theo một cách khác hay không.

    Ví dụ, một người vẫn cố bám lại trong một cuộc hôn nhân đầy vết nứt. Không hẳn là họ không muốn buông, mà là họ không còn tin rằng mình vẫn có thể hạnh phúc nếu rời đi.

    Chúng ta giữ lại những gì từng mang lại cảm giác an toàn, niềm vui, hoặc ý nghĩa cho cuộc sống của mình. Vì vậy, khi phải buông tay khỏi một điều gì đó – một mối quan hệ, một công việc, hay một giai đoạn – cảm giác khó khăn gần như là điều tất yếu.

    Và vì vậy, điều mình cần làm không chỉ là buông, mà là chuẩn bị cho mình một hướng đi khác - để khi buông rồi, mình vẫn biết mình sẽ đi về đâu. Hãy tự vạch ra cho mình một lối đi mới, một cách sống khác khiến mình thấy nhẹ lòng hơn, dù chỉ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất mà bạn có thể làm ngay lúc này. Ví dụ như lên kế hoạch đi bộ mỗi sáng, hay đọc sách mỗi ngày. 

    Có thể hạnh phúc sẽ không đến ngay lập tức. Có thể phải là một thời điểm khác, một chặng đường khác. Nhưng chỉ cần bạn nhận ra rằng mình đang bước về phía nó, thì dần dần, bạn sẽ tìm ra cách để bước ra khỏi vùng đầm lầy để rồi đạp chân lên những mảnh đất tràn đầy hoa lá. 

    ***

    Tổng kết lại, với mình, hành trình buông bỏ gồm bốn bước: đổi cách mình nói chuyện với bản thân, hiểu quá khứ nhưng không ở lại trong đó, cho phép cảm xúc tiêu cực tràn đầy và hiểu về bản chất của sự buông bỏ nghĩa là cho ta được hạnh phúc theo một cách khác. Hy vọng rằng nội dung này sẽ hữu ích với bạn, những người cũng giống như mình, rất thường ám ảnh bởi quá khứ, và cũng kiên cường tin rằng tương lai nhất định sẽ tốt đẹp hơn. 


  • ĐIỆN THOẠI

    0934 466 195

    ZALO

    0934 466 195

    EMAIL

    nguyenletramanh95@gmail.com

    HỢP TÁC CÙNG TÔI

    ✔ Chấp bút sách
    ✔ Đồng hành sáng tác
    ✔ Biên tập & Phát triển bản thảo
    ✔ PR Báo chí & Truyền thông
    ✔ Xây dựng thương hiệu cá nhân
    ✔ Sáng tạo nội dung