Trâm Anh

Tôi là một Content-Writer, Ghost Writer.

Trâm Anh

Tôi là Trâm Anh, một người viết nửa tự do và luôn là một người viết yêu nghề.

Tôi đồng hành cùng những câu chuyện ở nhiều hình thức khác nhau: từ sách, báo, nội dung thương hiệu đến các dự án truyền thông. Với nền tảng báo chí, kinh nghiệm xuất bản sách và nhiều năm làm việc trong lĩnh vực media, tôi tin rằng một nội dung tốt không chỉ cần hay, mà còn phải đúng, rõ ràng và có sức thuyết phục.

Với tôi, viết không đơn thuần là một công việc. Đó là hành trình lắng nghe, thấu hiểu và kể lại những câu chuyện bằng sự chân thành, để mỗi con chữ đều mang theo giá trị và để lại dư âm trong lòng người đọc.

Me

CHUYÊN MÔN

Chấp bút sách (Ghost Writer)
Đồng hành cùng tác giả từ ý tưởng đến bản thảo hoàn chỉnh.

Biên tập & Phát triển bản thảo
Hoàn thiện cấu trúc, ngôn ngữ và giá trị của nội dung.

Storytelling
Xây dựng những câu chuyện giúp kết nối thương hiệu và con người.

Sáng tạo nội dung
Viết nội dung cho doanh nghiệp, thương hiệu và các dự án truyền thông.

Báo chí
Viết bài, phỏng vấn và khai thác thông tin theo tư duy báo chí.

Podcast & Media
Biên tập nội dung, phát triển format và xây dựng dự án truyền thông.

Đồng hành sáng tác

Hỗ trợ tác giả trong quá trình viết sách: định hướng nội dung, xây dựng cấu trúc, góp ý bản thảo và đồng hành để tác phẩm được hoàn thiện theo đúng phong cách của chính tác giả.

Chấp bút sách

Chuyển hóa ý tưởng, kiến thức và trải nghiệm thành một bản thảo chỉn chu, mạch lạc, đồng thời giữ được tinh thần và dấu ấn của tác giả.

Biên tập & Phát triển bản thảo

Biên tập nội dung, hoàn thiện cấu trúc, ngôn ngữ và giọng văn để bản thảo sẵn sàng cho quá trình xuất bản.

Xây dựng thương hiệu cá nhân

Xây dựng chiến lược nội dung và phát triển hình ảnh cá nhân trên các nền tảng số, giúp chuyên gia, doanh nhân và người sáng tạo kết nối hiệu quả với cộng đồng.

PR Báo chí & Truyền thông

Viết bài PR báo chí, thông cáo báo chí, bài phỏng vấn, bài chân dung nhân vật và các nội dung phục vụ hoạt động truyền thông.

Sáng tạo nội dung

Sản xuất nội dung cho website, blog, mạng xã hội, hồ sơ doanh nghiệp, landing page và các chiến dịch truyền thông.

0
ĐẦU SÁCH ĐÃ ĐỒNG HÀNH
0
BÀI VIẾT & VIDEO ĐÃ THỰC HIỆN
0
ĐỐI TÁC & THƯƠNG HIỆU
0
NĂM LÀM NGHỀ
  • LÀM THẾ NÀO ĐỂ HỌC NHANH HƠN VÀ HIỆU QUẢ HƠN?

    Ngày học cấp 3, mình khám phá ra một cách học từ mới tiếng anh rất hiệu quả. Mình viết phiên âm tiếng việt ra mỗi từ tiếng anh sau đó, gộp toàn bộ từ mới trong ngày và viết thành một truyện ngắn nhỏ. Cách học này đã giúp mình thuộc lòng mọi từ mới trong sách giáo khoa tiếng anh suốt 3 năm học. Và từ đó tới nay, mình không thay đổi cách học. Khi mình nhìn sang những người xung quanh mình, từ những người chăm chỉ nhất cho đến những ai hơi lười biếng một chút, họ cũng gặp tình trạng khá giống mình. Học một cách từ năm này qua năm khác. 



    Sự thật là không nhiều người trong chúng ta biết cách học. Chúng ta không được học cách học sao cho hiệu quả, sao cho nhanh chóng, cho kiến thức thấm sâu nhất và có thể áp dụng ngay trong cuộc sống. 


    Đây là một đề tài thú vị với một người ngoài 30, cảm thấy bị thụt lùi so với thế hệ trẻ, và luôn ở trong tâm thế sợ bị “lỗi thời” như mình. Và mình đã tổng hợp các cách học hiệu quả mà bản thân mình có thể cảm thấy áp dụng được ngay. 


    1. Học khái niệm cơ bản trước – cho mình cơ hội va chạm với thất bại 


    Trước đây, mình tham gia một khóa học biên tập sách ngắn hạn, chỉ khoảng 5 buổi cho một khóa và đã bắt đầu biên tập sách. Còn bạn mình thì chỉ tìm hiểu sơ lược về thị trường tài chính sau đó đã bắt đầu xuống tiền đầu tư. Trong cả hai trường hợp này, tụi mình đều được đánh giá là quá nhanh, quá vội vã để bắt đầu. Tuy nhiên cả mình và bạn mình đều cảm thấy việc bắt đầu sớm như vậy rất tốt. Mình làm sách trong nhiều năm, bắt đầu từ những kiến thức tổng quan nhất về ngành sau khóa học ngắn han. Bạn của mình cũng tìm thấy con đường đầu tư phù hợp sau 7x7=49 lần thất bại.


    Lúc đó, mình cũng không hiểu mô thức của việc học này là gì. Vì thực ra, trước đây mình là kiểu người phải học thuộc lòng hết một cuốn sách ngữ pháp tiếng anh dày cộm, mới đủ tự tin để bắt đầu học chuyên sâu về từ vựng, giao tiếp hay phát âm.


    Có một quy tắc ứng với cách học này mang tên 80-20. 80% kết quả đến từ 20% nỗ lực. Giống như thực tế việc học cũng vậy, không cần quá đào sâu vào chi tiết mà chỉ cần tập trung trước nhất vào phần tổng quan với các khái niệm quan trọng. Sau đó thực hành, ứng dụng hoặc làm thật nhiều bài tập ngay, sau đó thất bại. 


    Bạn sẽ quay lại phân tích thất bại của mình, lờ mờ hoặc nhận đinh rõ ràng vì sao bản thân sai, sau đó đứng dậy và học tiếp. 


    Lặp lại chu kì ấy, thử, sai, sửa sau đó tiến bộ dần. 

    Công thức này hoàn toàn có thể được áp dụng trong mọi bộ môn mà chúng ta chọn học ở thời điểm hiện tại, dù nó là học chuyên môn, đi sâu vào kiến thức như học kiểm toán, hay học thực hành nấu ăn, học viết content viral. 


    1. Học chậm, chia nhỏ kiến thức


    Thay vì cố nhồi nhét, bạn hãy để cho não mình nghỉ ngơi và tạm quên đi một chút. Rồi quay lại học lại sau một khoảng thời gian. Chính khoảng thời gian “quên tạm thời” đó lại là thứ giúp bạn nhớ lâu hơn rất nhiều. 


    Mình từng đọc được một bài nghiên cứu thế này, các nhà tâm lý học đã theo dõi một nhóm người học 50 từ tiếng Tây Ban Nha. Một nhóm học tất cả trong một ngày. Nhóm thứ hai chia ra học trong hai ngày liên tiếp. Và nhóm thứ ba học trong hai ngày… nhưng cách nhau tận một tháng.

    Tám năm sau, họ được gọi quay lại để kiểm tra, nhóm học cách nhau một ngày nhớ được gấp đôi so với nhóm học dồn trong một ngày. Nhưng chưa dừng lại ở đó – nhóm học cách nhau một tháng còn nhớ nhiều hơn nữa.

    Tương tự như vậy, trong thời đại thông tin bùng nổ rất nhanh, chúng ta thường rất dễ cảm thấy mình phải học thật nhanh, phải ôm trọn mọi kiến thức trong một thời gian thật ngắn. Ví dụ như trường hợp của mình, khi có một offer liên quan tới làm Marketing, mình đã cảm thấy bản thân phải thức trọn một đêm để học xong khóa học về các chỉ sổ chuyển đổi để kịp thích nghi với công việc. Nhưng mình phải ngăn bản thân lại.

    Ở độ tuổi 31, mình không thể nhồi nhét bản thân như vậy. Thay vì vậy, mình chia kiến thức thành các đơn vị nhỏ trước. Học từng bước, ứng dụng ngay với các dự án cá nhân.

    Khi chúng ta đảm bảo mình học chậm, học nhỏ, chúng ta sẽ tránh được tình trạng học lướt. Môt tình trạng mà mình và bạn bè gặp rất nhiều lần trong các khóa học nâng cao chuyên môn, học học thêm một môn ngoại ngữ nào đó để FOMO.

    Học nhưng cuối cùng chẳng giải quyết đươc gì. 

    Cụ thể hơn ở đây, mình có công thức của nhà tâm lý học Hermann Ebbinghaus – trong đó ông phát hiện rằng chúng ta sẽ quên dần theo thời gian (đường cong quên).

    Tuy nhiên, việc ôn lại theo khoảng thời gian tăng dần sẽ làm giảm sự quên này.

    1. Học nhiều hơn trong một ngày nhờ thư giãn nhiều hơn trong một giờ

    Mình luôn tin rằng giai đoạn học tập hiệu quả nhất của bản thân rơi vào những năm cấp ba. Mình dành nhiều giờ trong một ngày cho việc học và đạt kết quả tàm tạm ổn trong kì thi tốt nghiệp và đại học. Điều này khiến mình tin rằng càng lớn mình học các kém hiệu quả do không còn chăm chỉ, tập trung như trước. 

    Tuy nhiên, dù có cố gắng lặp lại mô thức cũ, học liên tục, chăm chỉ, mình vẫn không chiến thắng được bản thân. Và đó là một công thức khá quen thuộc nhưng phải rèn, luôn cần các quãng nghỉ sau khoảng 30 phút đến 1 tiếng tập trung cao độ. Đừng ép bản thân tập trung khi bạn không thể tập trung. 

    Hãy giải trí, và đừng bao giờ tự vấn mình vì chọn giải trí. 

    1. Mục tiêu và niềm tin ở việc học 

    Mình từng đọc một bài viết của Thầy Giản Tư Trung, nói rằng mỗi người có thẻ học bắt đầu bằng quy tắc hỏi chính mình rằng: “Tại sao học và học để làm gì? Học cái gì để đạt được mục tiêu ấy? Và học như thế nào?”

    Ở thời đại một mét vuông, chục khóa học như hiện tại, chắc chắn chúng ta sẽ phải cân nhắc về đích của việc học. Mình chứng kiến rất nhiều người, trong đó có chính mình, tham gia mọi khóa học bản thân cảm thấy có thể, chỉ để cảm thấy ổn định hơn giữa bối cảnh bấp bênh của công việc hay cuộc đời.

    Thầy Giản Tư Trung nói, con người ta có thể làm mướn, nhưng không thể học mướn. Mình cũng dần nhận ra điều này. Việc học trước nhất luôn phải từ mình, từ mong muốn của bản hân, và niềm tin vào những tri thức mà mình đang tiếp thu.

    Có như vậy, con đường học mới có thể kéo dài. Đặc biệt là khi chúng ta đã rời khỏi trường học, chẳng còn ai vẽ cho ta một mục đích cụ thể như phải thi đại học đậu bao nhiêu điểm nữa. Chỉ có ta phải tự lên kế hoạch cho chính mình.

    Đây có lẽ chính là sự khai phóng quan trọng nhất. 

    Cá nhân hóa phương pháp học phù hợp nhất

    Sơ đồ tư duy, thẻ flash card, học qua âm thanh, hình ảnh, học bằng Chat GPT… chúng là những phương pháp học mà mình tin ai cũng biết. Tuy nhiên, mình cũng cho rằng không phải ai cũng phù hợp với tất cả. Như với mình, học từ vựng bằng thẻ Flash Card bằng thẻ thực sự không hiệu quả.

    Vậy nên, sau tất cả, mình tin mỗi người phải tự hiểu vì sao việc học của mình chưa hiệu quả và cần phải thay đổi, cải thiện như thế nào. Với mong muốn này, mình đã tìm hiểu được một phương pháp có tên là Method Study được ứng dụng trong ngành công nghệ. Nhưng mình thấy cũng rất thú vị khi ứng dụng nó cho việc học của chính mình. 

    Method Study sẽ được chia làm 6 bước chính, lần lượt là:

    Bước 1: Chọn đúng vấn đề

    Chúng ta không nên chọn những mục tiêu quá mơ hồ trong việc học, mà cần bắt đầu đúng với vấn đề mình đang gặp phải. Thay vì chọn một mục tiêu chung chung như học để kiếm được nhiều tiền hơn. Hãy nhìn vào vấn đề thực tế mà bạn đang gặp phải ngăn bạn kiếm tiền. Ví dụ: vì không giỏi xã giao nên bạn gặp khó khăn trong việc tiếp cận khách hàng; tiếng anh của bạn chưa đủ giỏi để được thăng chức; bạn không thể tập trung khi làm việc.


    Trong cùng một thời điểm hãy chỉ chọn một vấn đề để giải quyết. 


    Bước 2: Ghi lại cách bạn đang học (Record)

    Nếu hôm nay bạn bắt đầu học, thì cứ yên tâm rằng bạn sẽ chẳng thể nào giỏi hơn được trong 1 tuần tới đâu. Vì đây là một hành trình cần thời gian, nên trong 1-2 ngày đầu tiên bạn bắt đầu một sự học nào đó, hãy quan sát: 

    • Bạn học lúc mấy giờ

    • Bạn học bao lâu thì mất tập trung

    • Bạn học như thế nào (Đọc, ghi chép, xem video)

    • Bạn học lướt ở những nội dung hay thời điểm nào

    Trong những ngày quan sát này, chúng ta không cần phải sửa chữa gì cả, chỉ cần ghi chép, ghi nhớ lại vấn đề của mình mà thôi. 

    Bước 3: Đặt câu hỏi và kiểm tra lại cách học

    Sau khi đã có đủ dữ liệu về cách bản thân học, đây là lúc bạn bắt đầu nhìn lại một cách nghiêm túc và tự hỏi lại các phương pháp học của bản thân. Mình ví dụ với cách mình học tiếng anh. 

    • Mình thường học từ mới bằng cách mỗi lần đọc báo, tài liệu có từ mới mình lập tức chép lại từ mới đó cộng phiên âm, nhưng không hiệu quả vì mình quên ngay sau đó. 

    • Mình học kỹ năng mới trong ngành Marketing bằng cách đọc các bài hướng dẫn trên mạng nhưng đọc xong cũng chẳng hiểu gì. 

    Ngay lúc này, chúng ta có thể tiến tới bước 4 – tự điều chỉnh. 

    Bước 4: Điều chỉnh lại cách học 

    Đến đây, chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi cách học của mình. Chỉ cần chỉnh lại một vài điểm nhỏ. Ví dụ như mình:

    • Thay vì thấy từ mới tiếng anh nào cũng chép lại để rồi quên, mình đặt mục tiêu mỗi ngày chỉ cần học thuộc 5 từ mới. 

    • Thay vì học kỹ năng Marketing bằng các bài viết, mình lên kế hoạch tạo một sản phẩm sau đó ôn tập ngay bằng cách ứng dụng lý thuyết vào thực tế. 

    Bước 5: Áp dụng

    Sau khi điều chỉnh phương pháp, bạn có thể bắt đầu ứng dụng cách học mới. Cũng không cần ép bản thân phải làm đúng 100%. Chỉ cần thử trong vài ngày, và để ý xem:

    • Mình có dễ tập trung hơn không?

    • Mình có hiểu nhanh hơn không?

    • Mình có nhớ lâu hơn không?

    Nếu câu trả lời là “có, dù chỉ một chút”, thì bạn đang đi đúng hướng.

    Bước 6: Giữ lại và duy trì

    Sau một thời gian thử nghiệm, bạn sẽ nhận ra: Có những cách thực sự phù hợp với mình; Có những cách dù “được khuyên rất nhiều” nhưng lại không hiệu quả

    Việc của bạn lúc này là giữ lại những gì phù hợp, và bỏ đi những gì không cần thiết. Dần dần, bạn sẽ xây dựng được một cách học riêng phù hợp chính bản thân mình. 

    Kết luận

    Mình nhớ có một lần, một người chị bạn thân của mình kể rằng, chị cảm thấy hạnh phúc thế nào khi nghe kể chuyện về một bác (đã ngoài 70) đang học. Lúc đó mình không hiểu sự hào hứng ấy, cho đến vài năm nay, đặc biệt là cuối năm 2025. Có nhiều sự thay đổi diễn ra trong cả thị trường lao động lẫn bên trong, khiến mình tìm thấy sức mạnh của việc học. Còn học, ta còn tìm được giải pháp cho những vấn đề mình gặp phải. Không học, thì ta gần như cứ bước đi trong mơ hồ, không la bàn, không có ai dẫn lối.

    Hy vọng bài viết sẽ giúp ích được cho các bạn. 


  • CÁCH PHỎNG VẤN TÁC GIẢ KHI LÀM NGHỀ CHẤP BÚT

    Từng là phóng viên truyền hình, khi chuyển sang vai trò chấp bút, mình cho rằng bản thân sẽ không gặp khó khăn gì trong quá trình làm việc với tác giả. Nhưng sự thật là, mình mất khoảng một năm làm nghề, để trở lại với cảm giác tự tin trong vai trò là người phỏng vấn. Sở dĩ như vậy, vì phỏng vấn để viết sách rất khác với phỏng vấn để viết báo… 

    Trong quy trình chấp bút, hoàn thiện một cuốn sách, phỏng vấn là bước thu thập thông tin, cũng là bước quan trọng nhất để quyết định chất lượng nội dung của cuốn sách. Việc phỏng vấn tác giả có thể được hực hiện qua ba hình thức chính: phỏng vấn trực tiếp đối thoại 1-1; phỏng vấn gián tiếp – gửi câu hỏi tác giả ghi âm/viết câu trả lời.


    Những khó khăn của việc phỏng vấn

    Việc phỏng vấn cho viết sách khác với viết báo (ít nhất là mình cảm thấy như vậy). Trước khi phỏng vấn để viết một bài báo, dựng một bài phóng sự, mình thường có định hướng trước về nội dung, và cố gắng lèo lái để người được phỏng vấn trả lời đúng trọng tâm mong đợi. Khi mình đưa cách làm này vào phỏng vấn viết sách, mình “được” tác giả feedback là: “Sao em hỏi mà anh thấy như bị em thao túng vậy.”

    Đây cũng là đại diện cho năm khó khăn lớn mà mình và các đồng chấp bút khác gặp phải khi làm nghề viết sách:

    1. Tác giả không thoải mái với câu hỏi của người chấp bút, vì nhiều lý do, trong đó có một lý do điển hình là người chấp bút đặt những câu hỏi sâu về một chủ đề, kiến thức hoặc ký ức mà tác giả muốn quên đi.

    2. Tác giả không hiểu vì sao người chấp bút hỏi câu ấy, mặc dù người phỏng vấn đã mường tượng rất rõ trong đầu về việc sẽ sử dụng nội dung này khi viết như thế nào. Điều này rất bình thường, vì đôi khi tác giả sẽ chưa quen với cách trình bày nội dung sách, hoặc do người chấp bút chưa đủ hiểu tác giả và chủ đề sách. 

    3. Đôi khi, người chấp bút sẽ đặt những câu hỏi khá ngớ ngẩn (điều này vẫn xảy ra cho tới những dự án hiện tại của mình). Nó thường xảy ra khi mình đặt các câu hỏi về chuyên môn của tác giả nhưng lại thiếu đi sự hiểu biết về kiến thức nền của lĩnh vực, hay ngành nghề đó. 

    4. Tác giả trả lời quá dài hoặc quá ngắn. Tùy thói quen giao tiếp mà mỗi tác giả có cách trả lời nội dung khác nhau, có các tác giả trả lời rất dài, đôi khi đi lan man, có tác giả lại trả lời quá ngắn, dẫn đến không đầy đủ nội dung. 

    5. Tác giả là khách của người chấp bút là một câu chuyện khá hiển nhiên. Tuy nhiên, vấn đề khó khăn này vẫn phải được nhắc lại một chút bởi lẽ, đôi khi nó sẽ khiến cuộc trò chuyện bị lệch pha. Người chấp bút không dám phản biện, không dám thể hiện bản thân… dẫn đến việc phỏng vấn không được như ý, không đạt được nội dung mong muốn.

    Vậy kinh nghiệm để đặt các câu hỏi phỏng vấn cho việc chấp bút hiệu quả là gì?

    Trong suốt năm làm chấp bút, mình rút ra được năm kinh nghiệm quan trọng trong việc đặt câu hỏi cho tác giả.

    Kinh nghiệm đầu tiên: Hãy dành buổi làm việc đầu tiên để hiểu nhau trước

    Để phỏng vấn hiệu quả, mình tin trước tiên nhất tác giả và người chấp bút cùng cần với nhau, ngồi xuống và thảo luận về cách làm việc trước khi đi sâu vào nội dung. Một sai lầm lớn ở giai đoạn này là tác giả rất dễ rơi vào Đây là một hành trình mà cả hai sẽ cùng làm việc chung trong khoảng vài tháng, đôi khi tới một năm, vậy nên việc thấu hiểu lẫn nhau rất quan trọng:

    • “Tác giả có thích chia sẻ các vấn đề cá nhân không? Vì sao? Nếu tác giả không thích chia sẻ vì có rào cản, vì ngại, 

    • “Tác giả có thận trọng trong việc chia sẻ thông tin không? Nếu có 

    • “Tác giả cảm thấy thoải mái khi chia sẻ trực tiếp hay thích làm việc gián tiếp hơn?” 

    Và cách tốt nhất để nắm được tất cả các ý này đó là hỏi trực tiếp ngay trong các cuộc họp đầu tiên. Ngoài ra, bản thân người chấp bút cũng cần phải chia sẻ cách làm việc khi phỏng vấn của mình để cả hai hiểu nhau hơn. Mình lấy một ví dụ, có những người chấp bút không giỏi giao tiếp. Họ đặt câu hỏi, lắng nghe, rồi cười nhưng không tương tác qua lại quá nhiều. Một số tác giả rơi vào cảm giác băn khoăn, không biết người người đặt câu hỏi có thực sự hiểu ý không, hay chỉ đang “nghe”. Nhưng thật ra, một số người có xu hướng nghe rất kỹ, họ không phản hồi nhiều, nhưng bên trong lại đang có cả một hệ thống phân tích hoạt động bên trong. 

    Hãy nói cho tác giả biết phong cách “giao tiếp” có phần đặc trưng của bạn. Nhờ vậy quá trình hợp tác sẽ trở nên thuận lợi hơn. 

    Kinh nghiệm thứ 2: Luôn chuẩn bị chu đáo trước các buổi phỏng vấn 

    Trước các buổi phỏng vấn, mình luôn dành một khoảng thời gian nhất định để nghiên cứu thông tin về tác giả, và thông tin về các chủ đề của sách, cũng như các bài viết mà tác giả đã từng viết trước đây. Trong một số trường hợp, nếu cần, mình sẽ tham gia vào một số khóa học, hoặc đọc các cuốn sách liên quan để hiểu và lĩnh hội nhiều hơn về xu hướng của lĩnh vực mà tác giả đang muốn viét. 

    Ví dụ, khi viết cho một tác giả làm trong lĩnh vực Marketing, một lĩnh vực rất rộng, mình sẽ nghiên cứu trước xem doanh nghiệp của tác giả này đang chủ yếu tập trung vào các kênh Marketing nào, và xu hướng Marketing trong 1-2 năm tới là gì (có sẵn các báo cáo của công ty nghiên cứu thị trường). 

    Chữ vào rồi, thì thắc mắc sẽ tuôn ra. Bạn sẽ biết mình nên và muốn hỏi tác giả điều gì, hỏi sâu về khía cạnh nào.

    Kinh nghiệm thứ 3: Đặt câu hỏi từ khái quát tới chi tiết

    Tương tự như việc phát triển nội dung sách, bắt đầu tư một bộ khung tổng quát, sau đó mới hướng tới chi tiết từng chương, bạn cũng nên đặt các câu hỏi mang tích khái quát hóa trước sau đó mới đào sâu bằng các câu hỏi nhỏ, diễn giải thông tin.

    Việc khái quát trước, sẽ giúp bạn định hình được các câu hỏi tiếp theo sao cho phù hợp, hoặc đơn giản là tránh tình trạng “hai bên” hiểu theo hai nghĩa khác nhau. Một tác giả muốn viết về cuốn sách về hạnh phúc, hãy bắt đầu từ câu hỏi khái quát nhất:

    “Thế nào là hạnh phúc?

    Kinh nghiệm thứ 4: Nêu rõ mục đích các câu hỏi khó cho tác giả

    Trước mỗi buổi phỏng vấn, mình luôn xác định rõ mục tiêu: buổi này để lấy insight, để xây dựng chương, hay để đào sâu cảm xúc. Khi có mục tiêu rõ, câu hỏi sẽ không bị lan man.

    Điều này giúp tác giả hiểu mình đang cần gì, từ đó định hình cách trả lời phù hợp với mạch nội dung và chủ đề của cuốn sách.

    Với những câu hỏi nhạy cảm, điều quan trọng là phải nói rõ lý do tại sao mình hỏi. Khi tác giả hiểu được mục đích, họ sẽ cởi mở hơn và không cảm thấy bị “khai thác”.

    Ví dụ, khi hỏi về giai đoạn chồng của tác giả ngoại tình, mình đã thẳng thắn: “Đây là phần nội dung riêng tư có thể không cần đưa vào sách. Nhưng nếu tái hiện lại, phần nội dung này có thể sẽ truyền cảm hứng mãnh liệt hơn cho độc giả khi họ đang ở trong giai đoạn khó khăn.”

    Đối với các câu hỏi khó hoặc câu hỏi nhạy cảm, mình sẽ nêu rõ lý do vì sao mình tin rằng cần nội dung này. Tuy nhiên, quyền lựa chọn vẫn nằm ở phía tác giả. 

    Kinh nghiệm thứ 5: Tâm thế đồng hành

    Trong mỗi cuộc trò chuyện cùng tác giả, để giúp anh ấy/chị ấy viết nên câu chuyện của mình, mình thường rất dễ rơi vào cảm giác lo lắng. Thú thật, mình cảm thấy sợ rằng bản thân khai thác đủ ý, sợ mình đặt câu hỏi không “thông minh”, thậm chí là đặt câu hỏi ngớ ngẩn.

    Ở đây, mình đã vượt qua bằng việc thiết lập lại tâm thế của bản thân. Trong thực tế, mình là một người đồng hành viết lách, mình có thể đặt các câu hỏi còn ngô nghe, tá giả cũng có thể chưa quen với việc chia sẻ thông tin (sao cho phù hợp, đúng và gãy gọn). 

    Trong vai trò đồng hành, mình tin rằng hãy cùng tác giả xây dựng một mối quan hệ chia sẻ chân thành. Không có giới hạn thời lượng thời gian, vậy nên một vài câu hỏi, một vài câu trả lời không đúng trọng tâm cũng không sao. Chỉ cần thật lòng chia sẻ, lắng nghe là sẽ ổn. 

    Tương tự như vậy, trong các buổi phỏng vấn, người phỏng vấn hoàn toàn có thể đào sâu hơn vào câu chuyện, cũng có thể phản biện tác giả khi cảm thấy lấn cấn, chưa hiểu rõ nội dung. Tác giả cũng có thể trả lời ngắn, dài, trả lời trong lo lắng. Chỉ cần hai bên làm rõ với nhau về cảm nhận của mình khi được hỏi và được trả lời.

    Viết một cuốn sách không giống viết một tài liệu marketing, truyền thông thương hiệu… cuốn sách ấy chắc chắn sẽ phải truyền đạt cả cảm xúc, câu chuyện, quan điểm – những điều mà cần nhiều cuộc gặp gỡ, nhiều buổi trò chuyện hơn thì mới có thể làm rõ hơn. 

    Kiến thức, ký ức của tác giả là những cuộn tơ vò. Và vai trò của chấp bút là cùng tác giả gỡ những sợi tơ ấy, rồi cùng nhau đan thành một mảnh vải. Đó cũng là lý do mình rất thích công việc chấp bút. So với phỏng vấn báo chí, mình và tác giả sẽ kiên trì với nhau hơn, những cuộc trò chuyện sâu hơn, từ đó ra đời một tác phẩm mà tác giả tự hào còn mình thì thỏa mãn với nghề viết. 

    Các cấu trúc đặt câu hỏi 

    Để giúp bạn dễ hình dung hơn về các dạng câu hỏi trong các buổi phỏng vấn viết sách, mình xin hệ thống lại một số cấu trúc đặt câu hỏi khá kinh điển mà chúng ta có thể luân phiên sử dụng:

    Dạng câu hỏi đóng

    Đây là dạng câu hỏi dùng để kiểm tra lại thông tin cụ thể, đúng/sai; có/không. Câu hỏi đóng giúp mình xác minh thông tin, và cũng là câu hỏi giúp mình khơi mở vấn đề xa hơn?

    Ví dụ: “Anh cho rằng vượt sướng khó hơn vượt khổ ạ? Vì sao ạ?”

    Câu hỏi mở cùng cấu trúc 5W1H

    Khi không biết hỏi gì, mình sẽ bám víu ngay vào cấu trúc quen thuộc 5W1H - Cấu trúc được học ngay trong những ngày đầu tiên vào trường báo. 5W1H gồm 6 câu hỏi cơ bản (What, Why, Who, Where, When, How) dùng để phân tích, thu thập thông tin và giải quyết vấn đề một cách toàn diện.

    Ví dụ: “Tại sao bạn lại chọn…?”, “Điều gì khiến bạn cảm thấy…?”

    Câu hỏi theo cấu trúc STAR – khai thác điểm nhấn cho câu chuyện

    Viết sách cũng giống như viết kịch bản phim, sẽ luôn các phần cao trào, tạo điểm nhấn cho mạch truyện. Những lúc này, mình thường sử dụng mô hình STAR để khai thác các câu hỏi mang tính “kịch tính”. Star là viết tắt của Situation (Tình huống), Task (Nhiệm vụ), Action (Hành động) và Result (Kết quả). 

    Khi bạn cần một câu chuyện về những lần vấp ngã của tác giả, người chấp bút có đặt câu hỏi đúng theo mô hình này. 

    Situation: Anh có thể kể lần lần thất bại khiến anh cảm thấy không thể tiếp tục không?

    Task: Khi ấy anh đang làm gì? Kỳ vọng đặt ra cho anh là gì? 

    Action: Anh đã làm gì để vực dậy?

    Result: Kết quả cuối cùng ra sao? Anh học được điều gì từ trải nghiệm đó?

    ***

    Mình không dùng các dạng này một cách cứng nhắc, mà thường đan xen qua lại trong một buổi nói chuyện. Khi mạch truyện trơn tru, mình thường bị cuốn theo câu trả lời của tác giả. Nhưng trong các trường hợp, lúc bế tắc nội dung, thì cấu trúc để hỏi lại là điểm tựa quay về – giúp mình tiếp nối câu chuyện cùng tác giả. 


  • ĐIỀU GÌ TẠO NÊN SỰ MỚI LẠ CHO MỘT CUỐN SÁCH KINH DOANH?

    Khi bắt đầu viết một cuốn sách kinh doanh, các tác giả của mình có một nỗi khao khát lớn, đó là làm sao để tạo nên một cuốn sách độc đáo nhất, mới lạ nhất trên thị trường. Đây là mong muốn rất thực tế. Nhìn vào thị trường xuất bản với hàng ngàn cuốn sách mới mỗi năm, từ sách của tác giả Việt Nam cho đến tác giả ngoại quốc… Có một cảm giác rất dễ cảm thấy đó là: Dường như đã có ai đó viết về đề tài này, kiến thức này rồi. 

    Trước đây, để trấn an tác giả, mình thường nói những điều khá “vô thưởng vô phạt” như: chẳng có cuốn sách nào là hoàn toàn khác biệt trên thị trường. Hầu hết các ý tưởng, kiến thức cốt lõi gần như đã từng được viết lại dưới một hình thức nào đó. 

    Nhưng chính trong quá trình làm sách, mình dần nhận ra một điều quan trọng hơn: “không hoàn toàn mới” không có nghĩa là “không thể độc nhất”. Cùng một chủ đề, một cách tiếp cận, nhưng mỗi tác giả hoàn toàn có thể sáng tạo một cuốn sách thuộc về mình. 


    Và dưới đây là 3 cách mà để sáng tạo nên một cuốn sách kinh doanh dành riêng cho mỗi tác giả mà mình đã tổng hợp lại trong quá trình làm nghề chấp bút:

    1. Nghệ thuật kể chuyện chân thật 

    Sách kinh doanh thường được thiết kế để chia sẻ câu chuyện, trải nghiệm kinh doanh. Một số cuốn sách khá nặng nội dung lý thuyết với rất nhiều biểu đồ, số liệu, case study. Nếu hai tác giả cùng viết về một mô hình Marketing mới – ví dụ mô hình KOC – thì rất có thể – sẽ có sự trùng lặp về kiến thức và nội dung. 

    Tuy nhiên, điểm khác biệt ở đây là gì, đó là câu chuyện.

    Mỗi con người đi trên những đi những đôi dép khác nhau, sử dụng các phương tiện riêng biệt, để đi cùng một con đường, thì chắc chắn trải nghiệm của họ sẽ khác. 

    Cùng là mô hình KOC, nhưng có tác giả tuyệt đối không lựa chọn booking bằng tiền mặt, mà chỉ tặng sản phẩm; nhưng có tác giả khác lại cho rằng chắc chắn phải có kế hoạch booking cụ thể đầy đủ. 

    Đó là một ví dụ nhỏ về cách ứng dụng một mô hình Marketing, rộng hơn là cả một hành trình câu chuyện kinh doanh. Những trải nghiệm khác biệt như vậy, dưới nghệ thuật kể chuyện chắc chắn sẽ tạo nên một cuốn sách độc bản.

    1.  Nhân sinh quan của tác giả – điều khiến độc giả ghi nhớ

    Có một câu hỏi quen thuộc mà mình thường sử dụng khi phỏng vấn các tác giả khi làm sách kinh doanh, đó là: “Anh chị có nhớ lần thất bại nặng nề nhất không?”

    Một anh tác giả đã phải ngẫm nghĩ rất lâu nhưng cũng chẳng thể nghĩ ra được cú ngã ngựa nào. Trong quá trình viết, anh có kể thêm cho mình nghe về một vài lần anh thua lỗ, mỗi lần như vậy vài tỉ. Mình có hỏi anh là đó không phải là thất bại hả. Anh cười và nói rằng cũng không nghĩ đó là thất bại gì vì kinh doanh phải có lời có lỗ.

    Nhưng, sẽ có tác giả khác lại có suy nghĩ về thất bại rất rõ ràng. Anh đầu tư cho chiến dịch A đồng, sau 3 tháng không thu lợi nhuận anh lập tức đóng mô hình. Và anh cho rằng đây chắc chắn là thất bại mà anh sẽ không mắc phải nữa.

    Quan điểm sống, yêu ghét, cách phản ứng vấn đề, lời khuyên cho độc giả – chúng tạo nên một cuốn sách khác biết mà chỉ tác giả đó mới viết lên được. Lưu ý quan trọng nhất ở đây đó là lập trường của tác giả cần được thể hiện bằng những lời văn rõ ràng, nhất quán. Càng thể hiện rõ được như vậy, cuốn sách sẽ càng tạo nên được giá trị sâu sắc. 

    1. Sáng tạo cách viết 

    Sách kinh doanh thường không đặt nặng văn phong, bởi trong thực tế, tính rõ ràng và khả năng truyền đạt ý tưởng luôn được ưu tiên hơn việc sử dụng các thủ pháp nghệ thuật.

    Vậy nếu tác giả đặt nặng vào tính sáng tạo trong một cuốn sách kinh doanh thì sao? 

    Điều này hoàn toàn có thể, mình sẽ lấy ví dụ với một số cuốn sách có đề tài kinh doanh tài chính cá nhân – được viết với phong cách kể chuyện để ví dụ:

    • Cuốn Cha giàu Cha nghèo trở thành một hiện tượng toàn cầu về đề tài tài chính cá nhân khi được viết theo phong cách kể chuyện, với các bài học tài chính đan xen, được kết theo cuộc đời của nhan vật. 

    • Cuốn The Lean Startup lại lựa chọn một hướng đi khác: kết hợp giữa lý thuyết kinh doanh và các tình huống thực tế từ chính trải nghiệm của tác giả, tạo nên một cấu trúc vừa mang tính hướng dẫn, vừa mang tính tường thuật. Điều này giúp người đọc không chỉ hiểu “làm gì” mà còn hiểu “tại sao phải làm như vậy”.

    • Hay như cuốn Pour Your Heart Into It, tác giả mở đầu bằng câu chuyện về hành trình cá nhân của chính mìn, từ xuất thân nghèo khó, nỗ lực vươn lên, bước ngoặt tâm thức, từ đây lý giải cho toàn bộ tinh thần kinh doanh của Starbuck. 

    Cụ thể, các tác giả trong dòng sách kinh doanh hoàn toàn có thể tổ chức nội dung theo một cấu trúc sáng tạo hơn, thay vì chỉ trình bày kiến thức một cách trực tiếp và tuyến tính, ví dụ như:

    • Sử dụng storytelling – kể câu chuyện kinh doanh, thành công thất bại từ chính tác giả hoặc người khác. Nhưng không phải kể một cách bình thường, mà cần có xung đột, cao trào để dẫn dắt nội dung. 

    • Dùng hình ảnh ẩn dụ hoặc hoán dụ nhằm diễn giải các khái niệm phức tạp một cách trực quan, ví dụ, “Tăng trưởng sản phẩm” (product growth) có thể được ví như một quả cầu tuyết lăn xuống dốc: lúc đầu rất nhỏ và khó lăn, nhưng khi đã đủ đà, nó sẽ tự tích lũy và lớn dần lên mà không cần quá nhiều lực tác động thêm.

    • Viết dưới dạng truyện ngắn hoặc các tình huống giả định; thậm chí phát triển thành một tuyến truyện xuyên suốt, trong đó lồng ghép các bài học kinh doanh

    Không có khuôn khổ sáng tạo nào cho một cuốn sách, dù đề tài mà bạn chọn là gì đi chăng nữa. Mình luôn nói với  một bí quyết để tác giả biết mình có thể tạo nên cuốn sách độc bản của mình – đó là hãy nghĩ về những tác phẩm chạm tới họ nhất. Tác phẩm ấy chắc chắn sẽ trở thành một ví dụ minh họa, nguồn cảm hứng vô biên để các tác giả bắt đầu viết lên một cuốn sách của mình, để từ đây bắt đầu một hành trình viết lách trong sự sáng tạo, trọn vẹn niềm vui và cảm hứng. 


  • REVIEW SÁCH: SỬ DỤNG “DÒNG CHẢY” ĐỂ HẠNH PHÚC HƠN KHI BẠN ĐANG KHÔNG LÀM MỘT CÔNG VIỆC TRONG MƠ

    Mình đọc Flow - dòng chảy của Mihaly – trong tâm thế “đi tìm một lời giải cho hạnh phúc”, giống như những gì mà cuốn sách đã đề ngay trên phần trang bìa. 


    Và cuốn sách đã giúp mình như thế nào? Để trả lời câu hỏi này, mình xin kể một chút về hành trình đọc sách.

    Mình đọc cuốn sách này hai lần. Ở lần đầu tiên, mình đang không thoải mái trong công việc dù rằng đó là công việc mình rất thích, mình liên tục bị mất cảm hứng làm việc, rơi vào trạng thái bất an do tính chất không ổn định của công việc. Thú thật, cuốn sách đã không giúp mình nhiều trong giai đoạn khó khăn ấy. 

    Một năm sau mình đọc lại sách, mình đọc chậm rãi hơn. Xuyên suốt quá trình, mình suy nghĩ nhiều hơn về câu hỏi làm sao để có thểm làm việc trong hạnh phúc kể cả khi công việc không như ý. Đây là thời điểm mình bị cho nghỉ việc, bắt đầu lại một hành trình mới. Lần này, cuốn sách này đã thực sự thuyết phục mình rằng hãy kiên nhẫn, đừng vội vàng đưa ra quyết định, cũng không cần phải ngay lập tức bật dậy để làm một thứ gì đó đúng với đam mê của bản thân.

    Mình tin đây cũng là bài toán cần giải của rất nhiều người. Không phải lúc nào, chúng ta cũng có thể thay đổi môi trường làm việc ngay lập tức. Và cũng không phải ai trong chúng ta cũng có điều kiện để làm điều mình thích. Kể cả khi đang làm một công việc mơ ước, vẫn sẽ có những lúc bạn chán nản, mệt mỏi, không hài lòng. Trong khi đó, chúng ta vẫn cần phải làm việc mỗi ngày. 

    Vậy dòng chảy là gì? 

    Tác giả Mihaly không gợi ý cho chúng ta về việc phải đổi hướng đi khác ngay lập tức, mà đề ra một giải pháp đó là khi làm việc, hãy đưa bản thân vào trạng thái “dòng chảy” – Flow – một trạng thái mà bạn tập trung hoàn toàn vào việc mình đang làm, đến mức gần như không còn bị kéo đi bởi những suy nghĩ về bản thân, sự đánh giá hay những lo lắng bên ngoài. Với nguyên lý này, tác giả chỉ ra rằng, dù là một anh công nhân làm đi làm lại một công việc trong băng chuyền, hay một bác sĩ phẫu thuật phải liên tục làm việc trong cường độ áp lực cao cũng có thể đạt được hạnh phúc ngay với chính những gì mình đang làm. 

    Và khái niệm tập trung sâu trong cuốn sách này không hoàn toàn giống với khái niệm tập trung mà mình vẫn thường suy nghĩ (đây cũng là lý do chính ở lần đọc đầu tiên mình hầu như không áp dụng được). 

    Tâp trung trong cuốn sách này không phải là cố gắng, nỗ lực để tập trung, để làm cho xong việc. Điều mà mình thật sự không hề giỏi. Tập trung trong Flow là một trạng thái tự nhiên xảy ra khi mức độ thử thách và năng lực của bạn cân bằng với nhau.  

    Ví dụ, khi bạn làm báo cáo. Nếu việc đó quá khó, bạn sẽ thấy choáng ngợp, sợ hãi muốn từ bỏ, nhưng nếu công việc quá dễ, quá quen thuộc bạn lại có xu hướng làm cho có. Tay làm, nhưng đầu óc lại lang thang, vẩn vơ, lại trôi đâu đó. Làm một chút lại cầm điện thoại, rồi lại quay lại, bạn không tập trung cũng không hề tận hưởng hành trình làm việc. 

    Đưa mình vào trạng thái dòng chảy lúc này là bạn sẽ đưa bản thân vào trạng thái làm việc, cùng với đặt ra các thử thác nhỏ vừa phải. 

    Ví dụ, với bản báo cáo, nếu nó là một công việc dễ và quen thuộc bạn có thể đặt ra mục tiêu như: mình sẽ làm xong báo cáo này nhanh hơn lần trước 10%, mình có thể vẽ thêm một số biểu đồ để bản báo cáo thuyết phục hơn. Những mục tiêu nhỏ, vừa sức như vậy sẽ dần giúp bạn cảm thấy thoải mái.  Nhưng dĩ nhiên, bạn cũng không nên đặt cho mình những mục tiêu quá khó, ví dụ, như sẽ làm một bảng báo cáo thay đổi toàn bộ góc nhìn của lãnh đạo. Mục tiêu sẽ ngay lập tức khiến bạn rơi vào cảm giác hoảng loạn. 

    Ngược lại, khi công việc bạn nhận được quá khó, điều đầu tiên bạn cần làm không phải là cố gắng “lao vào làm ngay”, mà là giảm độ khó của nó xuống mức mà mình có thể bắt đầu được ngay. Thường thì chúng ta sẽ cảm thấy choáng ngợp khi nhìn cả một khối công việc quá lớn cùng một lúc. Nên thay vì nghĩ “mình phải làm xong cả bản báo cáo này”, bạn có thể tách nó ra:

    Đầu tiên: Chỉ cần mở file và đọc lại yêu cầu; Hai: Ghi ra các mục chính; Ba: Làm thử một phần nhỏ, ví dụ phần mở đầu.

    Khi bạn thu nhỏ công việc lại như vậy, não bộ sẽ bớt phát ra tín hiệu cảnh báo nguy hiểm và bạn hoàn toàn có thể dễ dàng bắt đầu hơn. Sau đó, hãy tạo cho mình những “điểm bám” rõ ràng. Ví dụ: 30 phút chỉ làm phần A; Hoàn thành xong 1 mục nhỏ là đủ; Không cần làm hoàn hảo ngay từ đầu

    Những mục tiêu nhỏ này có một tác dụng rất quan trọng: chúng giúp bạn có cảm giác kiểm soát lại công việc. Một điều nữa là, khi việc quá khó, bạn nên chấp nhận rằng: lần làm đầu tiên sẽ không tốt.

    Rất nhiều người không bắt đầu được vì trong đầu đã muốn làm cho “ra gì đó”. Nhưng với Flow, cái quan trọng không phải là làm hoàn hảo ngay, mà là bắt đầu và duy trì được dòng làm việc. Bạn cứ làm một phiên bản “tạm được” trước. Khi đã vào guồng rồi, bạn sẽ tự nhiên chỉnh sửa tốt hơn.

    Và cứ thế bạn sẽ tiến bộ, tốt lên, và bạn đồng thời cảm nhận được mình được hòa vào từng bậc thang của sự phát triển, chứ không phải là chới với leo lên.

    Vì sao trạng thái dòng chảy có thể tạo nên hạnh phúc?

    Tới đây, có thể bạn vẫn chưa thực sự cảm thấy được thuyết phục bởi nguyên lý của trạng thái dòng chảy. Chúng ta hoàn toàn có thể đồng ý với nhau rằng tập trung cao độ hỗ trợ tăng năng suất công việc. Nhưng, vì sao tập trung cao độ lại tạo nên cảm giác hạnh phúc?

    Để trả lời, trong những trang đầu của sách tác giả đã gợi ý về những khoảnh khắc sung sướng, viên mãn trong một ngày tưởng chừng rất bình thường. Ví dụ như khi ta vừa hoàn thành xong công việc, không phải tăng ca và trở về nhà khi trời đang rất mát mẻ. Ví dụ như khi ta nghe con của mình lần đầu bập bẹ tiếng ba, tiếng mẹ. Ví dụ như khi ta đang đi ngoài trời nóng nực, và bước vào một căn phòng máy lạnh.

    Đó là những khoảnh khắc hạnh phúc bình dị, không khó có được, chỉ có điều, chúng thường diễn ra rất nhanh chóng. Ở những khoảnh khắc đó, chúng ta hoàn toàn hòa mình vào niềm vui, chúng ta quên đi thế giới bên ngoài, không suy nghĩ về hiện tại hay tương lai. Chỉ có điều, những khoảnh khắc diễn ra rất nhanh. 

    Chúng là những trạng thái thưởng thức. Ta cảm thấy mình đạt được điều gì đó, chinh phục điều gì đó. Vậy nhiệm vụ của trại thái dòng chảy chính là khai thác những hạnh phúc bình dị ấy, kéo dài nó ra. Bằng cách tạo nên những thử thách nhỏ trong tầm kiểm soát, để từ đây đạt đến cảm giác thỏa mãn. 

    Kéo dài chúng ra trong suốt quá trình tập trung. 

    ***

    Hãy hình dung bản thân như một vận động viên leo núi. Khi leo núi, bạn sẽ buộc bản thân phải dành 100% sự tập trung vào quãng đường. Bạn không thể chú ý tới đỉnh núi xa tít tắp, mà phải tập trung hoàn toàn vào những miếng đá gồ ghề, vào cách tay bạn, tâm trí bạn cùng đồng điệu, làm sao đẻ bám chắc hơn, để leo lên cao hơn… Bạn hoàn toàn tập trung vào khoảnh khắc ấy. Đó chính là trạng thái dòng chảy. Tuy nhiên đây cũng hoàn toàn không phải là một trạng thái dễ đạt được trong những công việc thường ngày.  

    Với công việc văn phòng, nô lệ tư bản cũng có thể như vậy. Niềm vui không nhất thiết phải đến từ kết quả cuối cùng, mà hoàn toàn có thể được tạo ra trong quá trình làm việc. Khi một người biết cách kiểm soát sự chú ý của mình, tập trung trọn vẹn vào nhiệm vụ trước mắt, đồng thời tự thiết lập những thử thách nhỏ, vừa sức để chinh phục, họ có thể chủ động tạo ra trạng thái “dòng chảy”. Và trong trạng thái đó, công việc trở thành một trải nghiệm có ý nghĩa và mang lại cảm giác hài lòng rõ rệt.

    ***

    Những khó khăn của việc đạt được trạng thái dòng chảy 

    Tới đây, chúng ta đã cùng nhau làm rõ về trạng thái dòng chảy, về cảm giác hạnh phúc khi bản thân hòa mình vào công việc đang làm. Thì chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết một vấn đề lớn khác: đó là tại sao con người khó đạt được trạng thái dòng chảy. 

    Khó khăn để đạt được trạng thái đó không nằm ở việc nó quá xa vời, mà ở chỗ tâm trí của chúng ta vốn không được rèn để duy trì sự tập trung đủ lâu.

    Trước hết, phần lớn chúng ta quen với việc bị phân tán. Chỉ cần vài phút làm việc tập trung, ta đã loay hoay nhìn điện thoại, mở báo, facebook, để tâm trí trôi dạt. Trong khi đó, trạng thái “flow” lại đòi hỏi một khoảng thời gian tập trung liên tục, thứ mà nhiều người hiện nay gần như không còn duy trì được.

    Thứ hai là sự can thiệp của cái tôi. Khi làm việc, ta rất dễ bị kéo về những suy nghĩ như: mình làm có tốt không, người khác đánh giá thế nào, kết quả có xứng đáng không. Những suy nghĩ này chiếm mất năng lượng chú ý, khiến ta không thể “đắm chìm” hoàn toàn vào hành động. 

    Cuối cùng, chúng ta cũng không thể không nhắc đến yếu tố quan trọng chi phối tới khả năng tập trung của ta như môi trường sống và làm việc. Những gián đoạn liên tục, không gian ồn ào, hoặc lịch trình bị chia nhỏ khiến ta khó có đủ “độ sâu” để bước vào trạng thái này.

    Vậy làm sao để vượt qua được những rào cản này?

    Và như Mihakali đã nói – hành trình bước vào Flow - vào trạng thái dòng chảy, chính là hành trình làm chủ ý thức, và chúng ta đừng mong sẽ có lối tắt cho con đường này. Các bậc thầy tu khổ hạnh, những học giả Yogi dành rất nhiều thời gian để đi sâu vào ý thức, luyện tập khả năng làm chủ chúng, và những người khác cũng có thể, người công nhân, giáo viên, nhân viên văn phòng… tất cả chúng ta đều có thể. 

    Và vì con đường này không có lối tắt nên chúng ta chắc chắn sẽ phải chăm chỉ bước đi, gỡ rối từng chút một.

    Ba bước luyện tập để bước vào trạng thái dòng chảy

    Ở đây, có ba bước quan trọng để đạt đến trạng thái dòng chảy mà mình đã rút ra được từ quá trình đọc sách: 

    1. Luyện tập rời bỏ cái tôi khi tập trung làm việc

    Để luyện tập rời bỏ cái tôi, mình tin chúng ta sẽ cần hiểu vì sao phải gạt bỏ cái tôi khi muốn bước vào trạng thái dòng chảy. 

    Với mình, rời bỏ cái tôi là phần khó nhất, và cũng là điều mình  cố gắng kháng cự manh mẽ nhất. Bởi vì rất rõ ràng, trong hầu hết mọi việc mình làm, cái tôi – suy nghĩ, ý kiến, quan điểm về bản thân – luôn hiện diện. 

    Ở thời điểm mình quyết định nghỉ việc full-time để làm từ xa, mình làm việc cùng với muôn vàn lời than trách: 

    “Mày đang chọn một con đường quá bấp bênh.”
    “Mày có chắc mình đủ giỏi không?”
    “Nếu thất bại thì sao?”

    Và hệ quả rất rõ ràng: mình không thể tập trung, mình làm việc và liên tục đứng ra ngoài – để quan sát, nghi ngờ và phán xét chính mình. Kết quả là, dù đang làm công việc yêu thích mình vẫn rất đau khổ. 

    Điều này lý giải rất đúng với quan điểm của Mihaly Csikszentmihalyi:

    “Bạn không thể vừa làm, vừa giữ chặt cái tôi, mà vẫn mong có được trải nghiệm trọn vẹn.”

    Hai trạng thái này gần như đối nghịch. 

    Mihaly đã thực sự khiến mình đối diện với nỗi sợ sâu thẳm của bản thân, mình sợ nếu không tự vấn mình sẽ trượt đi, sẽ trở nên kém cỏi, sẽ thực sự thất bại trong một môi trường cạnh tranh ngoài kia. Nói cách khác, mình bám vào cái tôi vì cho rằng đó là cách để bảo vệ bản thân. Nhưng trải nghiệm thực tế lại cho mình một câu trả lời ngược lại.

    Trong những lúc mình thực sự tập trung, không nghĩ về việc bản thân có đủ giỏi không, không nghĩ về việc người khác đánh giá thế nào, mình làm tốt và hạnh phúc hơn hẳn.

    Mạch suy nghĩ rõ ràng hơn, công việc trôi chảy hơn; và quan trọng nhất là mình cảm thấy trọn vẹn trong quá trình làm việc. Và sau đó, sau khi đã hoàn thành công việc một cách say mê, mình cảm thấy tự tin hơn hẳn khi hoàn thành được mục tiêu, học thêm được một kỹ năng mới. Cùng với sự lớn lên của kiến thức và năng lực, mình cảm thấy bớt đi nỗi lo sợ về tương lai.

    Mihaly gọi đây là sự lớn lên của cái tôi.

    Cái tôi của bạn không mất đi trong quá trình thực hành hòa mình với dòng chảy, nó lớn hơn cùng với việc mình học thêm, làm thêm. 

    Ở đây, chúng ta phải lưu ý rằng việc rời bỏ cái tôi không phải là một khoảnh khắc “giác ngộ”, mà là một quá trình phải luyện.

    Bạn không thể chỉ quyết định một lần rằng:  “từ giờ mình sẽ không tự đánh giá nữa”  rồi mọi thứ tự động thay đổi. Thực tế là, cái tôi vẫn sẽ liên tục quay trở lại. Bạn sẽ vẫn có những lúc đang làm việc và bất chợt nghĩ:  “Việc này mình làm có đủ tốt không?”;  “Người khác sẽ đánh giá thế nào?”

    Điểm mấu chốt không phải là loại bỏ hoàn toàn những suy nghĩ này, mà bạn cần học cách xử lý chúng. Cụ thể, bạn cần luyện một vòng lặp rất đơn giản:

    Khi bị kéo ra ngoài, bạn nhận ra, bạn đưa sự chú ý quay lại và bạn tiếp tục làm.

    Quá trình này sẽ lặp lại rất nhiều lần, bạn sẽ liên tục bị kéo ra ngoài, và sẽ phải liên tục kéo mình quay lại. Đó chính là “luyện tập”, như đã nói ở trên không có cách tắt nhanh hơn.

    1. Tổ chức lại ý thức của mình để đưa bản thân vào trạng thai dòng chảy

    Như đã nói ở trên, để bước vào trạng thái Flow, điều quan trọng không nằm ở việc bạn cố gắng tập trung hơn, mà là ở việc bạn học cách tổ chức lại ý thức của mình.

    Trong trạng thái bình thường, ý thức của chúng ta hiếm khi ở trong trạng thái thống nhất. Khi làm việc, một phần tâm trí đang xử lý công việc, nhưng đồng thời lại có những luồng suy nghĩ khác chen vào, từ khát khao xem một bô phim vừa ra mắt, cho đến nỗi lo lắng vì vừa cãi nhau với người yêu. Những luồng suy nghĩ này khiến sự chú ý bị chia nhỏ và tạo ra cảm giác mệt mỏi, phân tán.

    Vì vậy, để tiến gần hơn tới Flow, điều cần làm không phải là ép bản thân tập trung, mà là giảm bớt sự xung đột trong ý thức. Cách đơn giản nhất là thu hẹp lại phạm vi chú ý: chỉ giữ một mục tiêu rõ ràng tại một thời điểm, và đảm bảo rằng hành động bạn đang thực hiện phục vụ trực tiếp cho mục tiêu đó. Khi những suy nghĩ không liên quan xuất hiện, bạn không cần phải chống lại chúng, mà chỉ cần không tiếp tục nuôi chúng bằng sự chú ý.

    Khi số lượng “luồng suy nghĩ cạnh tranh” giảm xuống, ý thức dần trở nên có trật tự hơn. Bạn không còn cảm thấy mình bị tách ra làm hai, làm ba nữa. Thay vào đó, bạn bắt đầu hòa vào hành động, và quá trình làm việc trở nên liền mạch hơn.

    Khi trạng thái này được duy trì đủ lâu, trạng thái dòng chảy sẽ đến như một hệ quả tự nhiên.

    1. Xây dựng mục đích tự thân

    Một trong những rào cản lớn nhất khiến bạn không thể bước vào trạng thái Flow là việc bạn luôn làm mọi thứ vì một kết quả bên ngoài. Bạn làm việc để hoàn thành, viết để được đánh giá tốt, học để đạt được một mục tiêu nào đó trong tương lai. Những mục tiêu này không sai, nhưng khi bạn quá tập trung vào chúng, sự chú ý sẽ liên tục bị kéo ra khỏi hiện tại. Bạn không còn thực sự làm việc, mà đang liên tục tự hỏi liệu những gì mình làm có “đáng” hay không. Vì vậy, để luyện tập Flow, bạn cần đảo ngược cách tiếp cận: chuyển trọng tâm từ kết quả sang trải nghiệm trong quá trình. Khi bắt đầu một công việc, thay vì hỏi “việc này mang lại gì cho mình?”, hãy tự hỏi “trong lúc làm việc này, mình có thể tập trung vào điều gì?”. Đó có thể là cách bạn xử lý một vấn đề, cách bạn cải thiện một kỹ năng nhỏ, hoặc đơn giản là làm tốt hơn một chút so với lần trước.

    Trong cuốn sách của mình, Mihaly đã nhiều lần dẫn chứng về những con người làm những công việc hết sức bình dị, thậm chí là nhàm chán. Tuy nhiên họ vẫn hạnh phúc vì bản thân có mục đích tự thân trong công việc. 

    Đó là một công nhân nhà máy siêng năng, làm việc liên tục suốt hơn 30 năm mà không hề thăng tiến. Một người phụ nữ làm nghề vắt sữa bò trên thảo nguyên. Hay một người làm nghề mổ bò. 

    Người công nhân luôn tìm cách làm chính xác hơn một chút, mày mò sâu hơn một chút về cấu tạo máy móc. Bởi vậy, ông trở nên rành rỏi nhất về các loại máy trong nhà máy. Dù ông từ chối mọi cơ hội để thăng tiến, nhưng những người lãnh đạo thừa nhận rằng nhà máy không thể thiếu ông ấy. 

    Công việc của ông không thay đổi, nhưng cách ông làm việc thì có. Ông không chỉ lặp lại một nhiệm vụ, mà biến nó thành một quá trình học hỏi và hoàn thiện liên tục. Điểm đáng chú ý là: ông không cần một phần thưởng bên ngoài để duy trì động lực. Chính việc hiểu rõ hơn về công việc, làm tốt hơn một chút mỗi ngày, đã trở thành phần thưởng.

    Điều này cũng đúng với những ví dụ khác trong cuốn sách. Những người có mục đích tự thân không chờ công việc trở nên thú vị. Họ chủ động tạo ra chiều sâu cho công việc bằng cách: đặt ra những tiêu chuẩn cao hơn cho chính mình; tìm cách cải thiện kỹ năng; và chú ý đến từng chi tiết trong quá trình làm

    Vì vậy, mục đích tự thân không phải là việc bạn “yêu thích” công việc ngay từ đầu. Mà là cách bạn tham gia vào công việc đó. Khi bạn bắt đầu làm việc với sự chú ý, với mong muốn làm tốt hơn, hiểu sâu hơn, công việc dần trở nên có ý nghĩa. 

    Và khi đó, trạng thái Flow sẽ tự nhiên xuất hiện. 

    ***

    Bạn thân mến, trên đây là ba lưu ý quan trọng mà mình rút ra được từ cuốn sách để đạt được trạng thái này. 

    Điều đặc biệt của mỗi cuốn sách là tùy vào từng thời điểm, từng giai đoạn mà chúng ta sẽ nhận ra những thông điệp riêng của mình. Nếu cảm thấy những chia sẻ trên hữu ích, bạn có thể đọc sách để rút ra cho bản thân những thông điệp riêng nhé. Cảm ơn bạn vì đã lắng nghe. 




  • ĐIỆN THOẠI

    0934 466 195

    ZALO

    0934 466 195

    EMAIL

    nguyenletramanh95@gmail.com

    HỢP TÁC CÙNG TÔI

    ✔ Chấp bút sách
    ✔ Đồng hành sáng tác
    ✔ Biên tập & Phát triển bản thảo
    ✔ PR Báo chí & Truyền thông
    ✔ Xây dựng thương hiệu cá nhân
    ✔ Sáng tạo nội dung